MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thủ Khoa Biết YêuChương 2

Khi Thủ Khoa Biết Yêu

Chương 2

706 từ · ~4 phút đọc

Bước ra khỏi cửa thư viện, Linh Đan cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung vì uất ức. Gương mặt xinh xắn vốn luôn rạng rỡ giờ đây đỏ bừng lên vì giận dữ, đôi chân nện xuống nền gạch hành lang những tiếng lộp cộp đầy hậm hực. Cô không thể tin được giữa cái thời đại này vẫn còn tồn tại một sinh vật thô lỗ đến mức cực đoan như cái gã Trình Diệc kia. Chỉ một chữ "Câm" thôi nhưng nó cứ lảng vảng trong đầu cô như một lời nguyền, xúc phạm nghiêm trọng đến lòng tự trọng của một cô gái luôn được mệnh danh là vitamin vui vẻ của cả khoa.

Chiều hôm đó, tại quán trà sữa quen thuộc đối diện cổng trường, Linh Đan đã triệu tập ngay hai cô bạn thân nhất để trút giận. Cô đập tay xuống bàn, khiến những hạt trân châu trong ly trà sữa cũng phải rung rinh theo từng lời kể tội. Cô bắt đầu miêu tả về Trình Diệc bằng tất cả những tính từ tệ hại nhất mà mình có thể nghĩ ra, từ tảng băng trôi nghìn năm cho đến gã robot lỗi hệ điều hành. Hai cô bạn ban đầu còn ngơ ngác, nhưng khi nghe đến đoạn anh ta lạnh lùng đuổi người bằng một từ đơn duy nhất, cả hội cũng chỉ biết nhìn nhau ái ngại. Một cô bạn tặc lưỡi bảo rằng Trình Diệc đó nổi tiếng là nam thần nghìn năm không cười của khoa Công nghệ, người lạ muốn nói với anh ta câu thứ hai cũng là chuyện viễn tưởng.

Nghe đến đó, cơn tự ái của Linh Đan lại càng bùng lên mạnh mẽ hơn. Cô vốn là người hướng ngoại, đi đến đâu cũng có thể kết giao bạn bè, vậy mà lại bị một kẻ coi trời bằng vung chà đạp lên thiện chí. Linh Đan đứng bật dậy, một tay chống nạnh, một tay cầm ống hút chỉ thẳng lên trời như đang thực hiện một nghi lễ tuyên thệ trọng đại. Cô dõng dạc tuyên bố với các bạn rằng kể từ giây phút này, Trình Diệc chính thức bước vào danh sách đen vĩnh viễn của mình. Cô thề rằng dù anh ta có là người duy nhất nắm giữ chìa khóa cứu thế giới, hay dù anh ta có quỳ xuống xin lỗi, cô cũng sẽ coi anh ta như không khí, tuyệt đối không bao giờ nhìn mặt hay lãng phí thêm một giây phút nào để quan tâm đến gã cứng nhắc đó nữa.

Các bạn của cô nhìn vẻ quyết tâm hừng hực đó thì chỉ biết cười trừ, bởi họ hiểu tính Linh Đan vốn mau giận nhưng cũng dễ quên. Thế nhưng lần này có vẻ khác, Linh Đan thực sự đã bị tổn thương bởi sự lạnh lùng tàn nhẫn ấy. Cô bắt đầu vạch ra những kế hoạch né tránh triệt để, từ việc thay đổi giờ lên thư viện cho đến việc chọn những lối đi xa hơn để không phải đi ngang qua khu tòa nhà của khoa Công nghệ. Sự ghét bỏ của cô dành cho Trình Diệc lớn đến mức cô cảm thấy chỉ cần hít thở chung một bầu không khí với anh ta cũng là một cực hình.

Tuy nhiên, Linh Đan không hề biết rằng ở phía bên kia tòa nhà, trong căn phòng lab yên tĩnh, người thanh niên vừa bị cô nguyền rủa vẫn đang ngồi im lặng bên màn hình máy tính. Trình Diệc không hề hay biết mình vừa trở thành kẻ thù số một trong mắt một cô gái, nhưng sâu trong tiềm thức của anh, hình ảnh một cô nàng vụng về với nụ cười rạng rỡ và tiếng cười giòn tan trong thư viện sáng nay vẫn thỉnh thoảng hiện về, phá vỡ sự tập trung tuyệt đối của anh. Anh cau mày, cố gắng gạt bỏ sự xao nhãng kỳ lạ đó ra khỏi đầu, mà không hề hay biết rằng lời thề "không bao giờ nhìn mặt" của Linh Đan sẽ sớm bị thực tế vùi dập một cách phũ phàng.