Linh Đan duy trì lời thề của mình một cách cực kỳ nghiêm túc. Suốt ba ngày liên tiếp, cô chọn những con đường vòng vèo nhất để đến giảng đường, chấp nhận đi dưới cái nắng gắt chỉ để tránh khỏi khu vực phòng máy và thư viện, nơi mà "tảng băng trôi" kia thường xuyên trú ngụ. Cô thậm chí còn dán một tờ giấy ghi chú nhỏ trên màn hình điện thoại với dòng chữ: "Kẻ thù họ Trình", như một cách tự nhắc nhở bản thân về sự sỉ nhục ở thư viện hôm ấy.
Vào một buổi chiều muộn, sau khi kết thúc tiết học tự chọn cuối cùng, Linh Đan quyết định đi tắt qua khu vườn treo bỏ hoang phía sau trường để về ký túc xá cho kịp giờ ăn tối. Khu vực này vốn ít người qua lại do cỏ mọc um tùm và ánh đèn đường thường xuyên bị hỏng. Khi đang rảo bước, cô bất ngờ nghe thấy tiếng kêu nhỏ yếu ớt của một chú mèo con phát ra từ sau bụi cây nhài tây. Bản tính yêu động vật khiến cô không thể làm ngơ, Linh Đan nhẹ nhàng vén cành lá, định bụng sẽ giải cứu sinh linh nhỏ bé đó. Thế nhưng, cảnh tượng trước mắt khiến đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ.
Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt còn sót lại, Trình Diệc đang ngồi xổm trên nền đất đầy bụi bặm. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng đơn giản, ống tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính. Trên tay anh không phải là những bảng mạch hay dòng code khô khan, mà là một chiếc xi-lanh nhỏ chứa sữa. Anh đang vô cùng kiên nhẫn bón từng chút một cho một chú mèo mướp gầy gò, đôi mắt to tròn của con vật nhỏ nhìn anh đầy tin tưởng.
Điều khiến Linh Đan thực sự chấn động không phải là việc anh cứu mèo, mà là biểu cảm trên khuôn mặt anh lúc bấy giờ. Không còn sự lạnh lùng, không còn đôi lông mày nhíu chặt đầy khó chịu hay vẻ mặt cộc lốc thường ngày. Đôi mắt anh dịu lại, lộ ra một sự ấm áp mềm mại như làn nước mùa thu. Anh khẽ đưa ngón tay dài, sạch sẽ của mình vuốt ve nhẹ nhàng sau tai chú mèo, môi mấp máy điều gì đó rất nhỏ, dường như là một lời vỗ về mà chỉ có anh và sinh vật nhỏ kia hiểu được. Ánh nắng chiều rớt trên bờ vai anh, tạo nên một quầng sáng mờ ảo, biến người đàn ông thô lỗ trong trí nhớ của cô thành một bức tranh tràn ngập sự nhân từ.
Linh Đan đứng hình, hơi thở khẽ khựng lại trong lồng ngực. Một cảm giác kỳ lạ, vừa ngỡ ngàng vừa có chút bối rối, trỗi dậy trong lòng cô. Đây rõ ràng là kẻ đã bảo cô "câm" một cách tuyệt tình, là kẻ mà cô đã dùng hàng giờ đồng hồ để nguyền rủa cùng bạn bè. Nhưng tại sao vào lúc này, nhìn anh dịu dàng chăm sóc một sinh mạng nhỏ bé, cô lại thấy trái tim mình lỗi nhịp một nhịp? Sự đối lập gay gắt giữa vẻ ngoài cứng nhắc và nội tâm dịu dàng mà anh vô tình để lộ ra giống như một kho báu bị chôn vùi dưới lớp đá tảng, khiến trí tò mò của cô trỗi dậy mãnh liệt.
Khi Trình Diệc đứng dậy, cẩn thận đặt chú mèo vào một chiếc hộp giấy lót khăn ấm đã chuẩn bị sẵn, Linh Đan giật mình vội vàng lùi lại phía sau bụi cây. Cô nấp kín, nhịp tim đập loạn xạ, đầu óc rối bời. Lời thề "không bao giờ nhìn mặt" giờ đây bỗng trở nên lung lay hơn bao giờ hết. Cô chợt nhận ra rằng, có lẽ mình chưa hề hiểu một chút nào về con người thực sự phía sau cái danh xưng "tảng băng trôi" ấy.