Suốt cả đêm hôm đó, hình ảnh Trình Diệc dịu dàng bên chú mèo nhỏ cứ chập chờn trong tâm trí Linh Đan, khiến cô trằn trọc không sao ngủ yên. Sự tò mò giống như một mầm cây nhỏ, len lỏi qua lớp đất đá của lòng tự ái mà vươn lên mạnh mẽ. Sáng hôm sau, khi đang ngồi ở quán cà phê trong khuôn viên trường để chuẩn bị cho buổi hội thảo của câu lạc bộ, Linh Đan vô tình nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của đàn anh Minh Triết, người chủ tịch khóa trên vốn tính tình hào sảng, đang vẫy tay gọi mình.
Linh Đan cười rạng rỡ định chạy lại chào hỏi, nhưng nụ cười của cô đông cứng ngay lập tức khi thấy người đang đi bên cạnh Minh Triết không ai khác chính là Trình Diệc. Vẫn là dáng vẻ cao rẫy, gương mặt không chút cảm xúc và khí chất tách biệt hoàn toàn với thế giới xung quanh. Điều khiến cô kinh ngạc hơn cả là cách Minh Triết tự nhiên choàng tay qua vai Trình Diệc, còn gã tảng băng ấy tuy có vẻ hơi khó chịu nhưng tuyệt nhiên không hề gạt tay ra hay buông lời cộc lốc như cách anh đối xử với người lạ.
Minh Triết thấy Linh Đan thì vui vẻ giới thiệu rằng đây là em trai ruột của mình, người vừa mới chuyển về cơ sở chính của trường sau một năm học trao đổi. Anh cười bảo thằng bé này từ nhỏ đã cứng đầu, ít nói, lại còn có thói quen nói chuyện như đấm vào tai người khác nên nhờ Linh Đan nếu có gặp ở trường thì giúp anh để mắt tới một chút. Trình Diệc lúc này mới hơi ngước mắt lên, ánh mắt anh chạm phải ánh nhìn đang thẫn thờ của Linh Đan. Không có một lời chào hỏi, cũng không có vẻ gì là nhận ra người quen, anh chỉ lạnh nhạt gật đầu một cái rồi lại dời mắt đi chỗ khác, như thể cô chỉ là một phần của cảnh vật xung quanh.
Sự phát hiện này giống như một cú hích mạnh vào suy nghĩ của Linh Đan. Hóa ra gã trai khó ưa này lại là em trai của đàn anh mà cô vô cùng quý trọng. Minh Triết vốn nổi tiếng là người ấm áp, khéo léo, vậy mà em trai lại như một thái cực hoàn toàn trái ngược. Tuy nhiên, nhìn cách hai anh em đứng cạnh nhau, cô bắt đầu nhận thấy những chi tiết nhỏ nhặt mà trước đây mình đã bỏ lỡ. Dù miệng Trình Diệc không nói câu nào, nhưng khi Minh Triết loay hoay tìm chìa khóa xe, anh đã lẳng lặng lấy từ trong túi xách của mình ra rồi đưa tận tay cho anh trai, hành động dứt khoát nhưng đầy sự quan tâm thầm lặng.
Linh Đan đứng đó, nhìn theo bóng dáng hai người rời đi mà lòng ngổn ngang những suy nghĩ mới. Kho báu mà cô lờ mờ nhận ra ở khu vườn treo hôm qua dường như đang dần hiện rõ hơn. Đằng sau cái vẻ ngoài cứng nhắc, cộc lốc đến đáng ghét kia là một thế giới nội tâm cực kỳ đặc biệt, một thế giới mà anh chỉ mở cửa cho đúng năm sáu người thân thiết và người anh trai này. Sự chiếm hữu của cô đối với những điều bí ẩn bắt đầu trỗi dậy. Cô không còn cảm thấy ghét anh nữa, mà thay vào đó là một khao khát mãnh liệt muốn trở thành người tiếp theo được bước vào vòng tròn bảo vệ dịu dàng của anh. Kế hoạch né tránh trước đó chính thức bị hủy bỏ, nhường chỗ cho một ý định táo bạo hơn nhiều.