Kế hoạch "khai quật kho báu" của Linh Đan chính thức được khởi động vào một buổi sáng thứ Ba đầy nắng. Thay vì đi đường vòng như mọi khi, cô chọn bộ váy hoa nhí rạng rỡ nhất, xịt một chút nước hoa mùi cam chanh thanh mát rồi hiên ngang tiến thẳng về phía dãy bàn quen thuộc trong thư viện. Cô đã chuẩn bị sẵn một bài diễn văn ngắn gọn, vừa đủ hài hước để xóa tan không khí căng thẳng lần trước, kèm theo một hộp bánh quy nhỏ tự tay làm để làm quà chuộc lỗi cho sự ồn ào.
Trình Diệc vẫn ngồi đúng vị trí đó, như một bức tượng tạc từ đá cẩm thạch giữa rừng sách vở. Linh Đan nhẹ nhàng đặt hộp bánh lên mặt bàn, cố gắng tạo ra một tiếng động nhỏ để thu hút sự chú ý. Cô cúi người, ghé sát vào tai anh, thì thầm với tông giọng ngọt ngào nhất có thể rằng mình là bạn của anh Minh Triết và muốn xin lỗi về chuyện hôm trước. Cô còn không quên kèm theo một lời khen ngợi vụng về về kỹ năng lập trình của anh mà cô nghe lỏm được từ những sinh viên khác.
Trình Diệc không ngẩng đầu lên ngay lập tức. Ngòi bút máy của anh dừng lại trên trang giấy trắng trong vài giây, dường như đang cân nhắc xem sinh vật ồn ào này từ đâu lại xuất hiện lần nữa. Khi anh chậm rãi ngước mắt lên, ánh nhìn ấy vẫn lạnh lẽo và sắc lẹm như cũ, không hề có chút nể nang nào dù cô có là bạn của anh trai mình hay không. Linh Đan vẫn giữ nụ cười trên môi, đôi mắt long lanh chờ đợi một phản ứng tích cực, dù chỉ là một cái gật đầu nhẹ.
Thế nhưng, thực tế luôn tàn khốc hơn tưởng tượng. Trình Diệc không hề nhìn vào hộp bánh quy xinh xắn, cũng chẳng mảy may quan tâm đến gương mặt đang cố gắng lấy lòng của cô. Anh dùng đầu bút đẩy nhẹ hộp bánh ra xa khỏi khu vực để sách của mình, rồi buông ra bốn chữ với âm lượng đủ để những người bàn bên cạnh cũng phải ngoái lại nhìn.
Phiền. Tránh ra đi.
Nụ cười của Linh Đan đông cứng lại. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, không phải vì xấu hổ mà vì sự cứng đầu đến mức cực đoan của người đàn ông này. Cô đã hạ mình đến mức này, đã dùng danh nghĩa người quen của anh trai anh để tiếp cận, vậy mà kết quả nhận được vẫn là một gáo nước đá lạnh ngắt. Sự cộc lốc của Trình Diệc không chỉ là một lớp vỏ bọc, nó giống như một bức tường thành kiên cố mà anh dựng lên để ngăn cách bản thân với cả thế giới.
Linh Đan hít một hơi thật sâu, cố gắng không để bản thân phát hỏa ngay tại chỗ. Cô cầm lấy hộp bánh, nhìn chằm chằm vào gáy cổ của Trình Diệc khi anh đã cúi xuống tiếp tục công việc như thể cô chưa từng tồn tại. Sự kiêu ngạo của anh không làm cô lùi bước, ngược lại, nó càng kích thích bản tính chinh phục trong cô. Linh Đan khẽ lẩm bẩm trong miệng rằng anh cứ đợi đó, rồi sẽ có ngày anh phải tự tay mở hộp bánh này ra mời cô. Cô quay lưng bước đi với dáng vẻ hiên ngang, nhưng trong lòng đã bắt đầu tính toán cho một chiến thuật tiếp cận mới, gai góc và lầy lội hơn nhiều.