Vận mệnh dường như đang đứng về phía Linh Đan khi danh sách các môn học tự chọn được công bố. Cô phát hiện ra cả hai đều có tên trong lớp "Lịch sử văn minh thế giới" vào sáng thứ Năm. Đây là cơ hội vàng mà cô không thể bỏ lỡ. Linh Đan đến giảng đường từ rất sớm, chọn một vị trí ở giữa phòng, nơi có tầm nhìn tốt và đủ không gian để cô thực hiện kế hoạch của mình.
Khi Trình Diệc bước vào lớp với chiếc balo đen quen thuộc, cả căn phòng dường như chùng xuống một nhịp vì khí chất lạnh lùng của anh. Anh lướt mắt quanh một lượt, định tìm một góc khuất để ngồi một mình, nhưng Linh Đan đã nhanh tay vẫy gọi thật nhiệt tình. Trình Diệc khựng lại, đôi chân vốn định bước về phía cuối lớp bỗng chần chừ. Có lẽ vì không muốn gây chú ý bằng việc từ chối một cách lộ liễu giữa đám đông, anh chậm rãi tiến về phía dãy bàn của cô và ngồi xuống, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
Linh Đan không để anh yên ổn. Cô ngay lập tức dịch chuyển xấp tài liệu và hộp bút của mình sang sát phía anh, miệng cười hì hì bắt chuyện về vị giảng viên sắp lên lớp. Cô cố tình để khuỷu tay mình thỉnh thoảng chạm nhẹ vào cánh tay anh khi lấy đồ dùng học tập. Đáp lại sự nhiệt tình thái quá đó, Trình Diệc không hề nói một lời. Anh lấy từ trong hộp bút ra một chiếc bút chì gỗ, rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của Linh Đan, anh thản nhiên đặt thước kẻ xuống mặt bàn gỗ bóng loáng.
Một đường kẻ dài, thẳng tắp và dứt khoát được vạch ra ngay chính giữa khoảng trống của hai người. Trình Diệc đặt bút chì xuống, quay sang nhìn cô bằng ánh mắt không chút cảm xúc, rồi dùng ngón tay gõ nhẹ lên phần bàn phía bên anh như một lời cảnh cáo ngầm. Ý nghĩa của hành động đó quá rõ ràng: "Đây là ranh giới, cấm xâm phạm". Anh không dùng lời nói, nhưng sự cứng nhắc và cộc lốc của anh đã đạt đến một tầm cao mới khiến Linh Đan vừa tức vừa buồn cười.
Linh Đan nhìn đường kẻ chì xám xịt trên mặt bàn, rồi lại nhìn khuôn mặt nghiêng đẹp như tạc của người bên cạnh. Cô không hề tỏ ra sợ hãi hay tự ái như lần trước. Ngược lại, cô cảm thấy gã trai này thật sự thú vị đến mức kỳ quặc. Trong khi cả lớp đang xì xầm về việc nam thần khoa Công nghệ và hoa khôi khoa Báo chí ngồi cạnh nhau, thì chính chủ lại đang bày trò "chia ranh giới" như học sinh tiểu học.
Suốt cả buổi học, Linh Đan thỉnh thoảng lại cố tình để một góc tờ giấy ghi chú lấn sang đường kẻ kia. Mỗi lần như vậy, Trình Diệc lại nhíu mày, dùng đầu bút đẩy nó ngược trở về phía cô một cách không khoan nhượng. Sự tương tác thầm lặng nhưng đầy tính "chiến đấu" này khiến Linh Đan cảm thấy vô cùng phấn khích. Cô nhận ra rằng, mặc dù anh vạch ra đường kẻ để ngăn cách, nhưng chính đường kẻ đó lại là thứ duy nhất kết nối hai người trong không gian ồn ào này. Trình Diệc có thể cứng đầu, nhưng cô cũng chẳng phải hạng vừa, và cuộc chiến giành lấy sự chú ý của "tảng băng" này chỉ mới chính thức bắt đầu.