Sau chiến thuật "lấn chiếm biên giới" ở buổi học trước, Linh Đan nhận ra rằng đối với một kẻ khô khan như Trình Diệc, nếu chỉ dùng sự chân thành thôi là chưa đủ, cô phải dùng đến cả "vũ khí hạng nặng" của mình: sự hài hước đến mức lầy lội. Cô bắt đầu thu thập những mẩu chuyện cười nhạt nhẽo nhất, những trò đùa mang tính "vô tri" mà cô tin rằng dù là đá cũng phải tan chảy.
Giờ giải lao của lớp Lịch sử văn minh, khi Trình Diệc đang tập trung cao độ vào cuốn sách chuyên ngành tiếng Anh dày cộp, Linh Đan bỗng chống cằm, nghiêng đầu nhìn anh rồi đẩy nhẹ một tờ giấy note sang bên kia đường kẻ chì. Trên đó không phải là lời tỏ tình, mà là một hình vẽ nguệch ngoạc mô phỏng gương mặt cau có của anh kèm theo dòng chữ: "Tại sao con cá không bao giờ biết nói dối?". Trình Diệc liếc nhìn tờ giấy, định bụng sẽ đẩy trả lại như mọi khi, nhưng đôi mắt anh vô tình dừng lại ở hình vẽ quá mức hài hước kia. Anh vẫn giữ im lặng, không thèm đáp.
Linh Đan không bỏ cuộc, cô ghé sát lại gần đường biên giới, thì thầm bằng chất giọng tỉnh bơ: "Vì con cá nó có cái mang... mang tiếng là nói dối thì ai tin!". Nói xong, cô tự mình bật cười khúc khích, bả vai rung lên bần bật vì cái trò đùa nhạt nhẽo của chính mình. Trình Diệc vẫn bất động, nhưng nếu nhìn kỹ, đầu bút máy trên tay anh đã khẽ khựng lại. Linh Đan tiếp tục bồi thêm một câu khác, rồi lại một câu nữa, những câu đùa vô thưởng vô phạt cứ thế tuôn ra như suối. Cô bắt đầu kể về việc sáng nay cô đã nhầm đôi tất lệch màu như thế nào, hay việc cô suýt thì chào một gốc cây vì tưởng đó là thầy giáo chủ nhiệm.
Đúng lúc Linh Đan đang say sưa diễn tả điệu bộ ngớ ngẩn của mình, cô bỗng thấy khóe môi của Trình Diệc khẽ giật một cái. Đó chỉ là một chuyển động cực nhỏ, một cái nhếch mép thoáng qua đến mức nếu không nhìn chằm chằm, cô sẽ không bao giờ phát hiện ra. Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ. Tảng băng nghìn năm cuối cùng đã lộ ra một vết nứt nhỏ xíu. Anh vội vàng cúi thấp đầu hơn, dùng bàn tay che đi nửa khuôn mặt, nhưng vành tai hơi ửng đỏ đã tố cáo sự xao động trong lòng anh.
Thực chất, trong lồng ngực Trình Diệc lúc này, một cơn sóng lạ lùng đang cuộn trào. Anh vốn ghét sự ồn ào, ghét những thứ không theo quy tắc, nhưng cái cách cô gái này tự tin phô diễn sự ngốc nghếch của mình lại mang đến một luồng sinh khí mà anh chưa từng trải nghiệm. Sự chiếm hữu thầm lặng trong anh bắt đầu hình thành một suy nghĩ nực cười: anh không muốn bất kỳ ai khác thấy được bộ dạng hài hước này của cô, và anh cũng chẳng hiểu nổi tại sao trái tim mình lại đập nhanh hơn chỉ vì một câu đùa nhạt như nước ốc.
Linh Đan đắc ý, cô biết mình đã thắng hiệp này. Cô không bồi thêm nữa mà thong dong lấy một viên kẹo bạc hà đặt ngay trên đường kẻ chì, rồi quay lại đọc sách của mình, để lại một Trình Diệc đang bối rối với mớ cảm xúc hỗn độn. Anh nhìn viên kẹo, nhìn đường kẻ chì, rồi nhìn sang bóng lưng nhỏ bé bên cạnh, lòng thầm nghĩ rằng thế giới của mình dường như không còn yên tĩnh như trước được nữa.