MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thủ Khoa Biết YêuChương 8

Khi Thủ Khoa Biết Yêu

Chương 8

728 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều hôm đó, bầu không khí tại khu nhà thực hành của khoa Công nghệ thông tin và Điện tử trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Linh Đan, với lý do "tiện đường" nhưng thực chất là đã tốn công tìm hiểu lịch trình của Trình Diệc, đang lảng vảng ở hành lang bên ngoài phòng thí nghiệm. Cô áp mặt vào lớp cửa kính, tò mò quan sát chàng trai đang tập trung cao độ bên những bảng mạch phức tạp và những mối hàn li ti.

Trong phòng, Trình Diệc cùng nhóm bạn thân đang hoàn thiện mô hình robot cho đồ án cuối kỳ. Anh là người trực tiếp cầm mỏ hàn, đôi mắt sau lớp kính bảo hộ tập trung đến mức gần như cực đoan. Thế nhưng, có lẽ vì dư âm của những câu đùa "vô tri" của Linh Đan buổi sáng vẫn còn vương vấn trong đầu, hoặc vì thiếu ngủ do thức đêm làm code, tay anh bỗng chốc run nhẹ. Một tia lửa điện xẹt qua, kèm theo tiếng nổ nhỏ từ tụ điện bị chập mạch. Ngay lập tức, một dòng thiếc nóng chảy bắn vào mu bàn tay trắng trẻo của anh.

Trình Diệc khựng lại, chân mày nhíu chặt, nhưng anh không hề kêu lên một tiếng nào. Anh chỉ lẳng lặng đặt mỏ hàn xuống, nhìn vết bỏng đang nhanh chóng phồng rộp lên trên tay mình với vẻ mặt bình thản đến đáng sợ. Nhóm bạn của anh còn đang mải mê kiểm tra lại bảng mạch bị hỏng, chưa ai kịp nhận ra sự cố.

"Trình Diệc!"

Một tiếng gọi hớt hải vang lên. Cánh cửa phòng thí nghiệm bị đẩy ra một cách thô bạo, Linh Đan lao vào như một cơn gió. Cô không màng đến những quy định về trang phục bảo hộ, chạy thẳng đến bên cạnh anh, chộp lấy bàn tay đang bị thương. Gương mặt cô tràn đầy sự lo lắng, đôi mắt rưng rưng như thể chính cô mới là người bị bỏng. Không đợi anh kịp phản ứng hay buông lời cộc lốc, Linh Đan đã lôi anh đến bồn rửa tay gần nhất, mở vòi nước lạnh và giữ tay anh dưới dòng nước chảy.

Trình Diệc đứng bất động, sững sờ nhìn bóng dáng nhỏ bé đang hối hả bên cạnh mình. Mùi hương cam chanh thoang thoảng từ người cô bao vây lấy anh, lấn át cả mùi khét của nhựa cháy trong phòng. Anh định rút tay lại, định nói rằng "Tôi không sao" hoặc "Tránh ra", nhưng khi nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán cô và sự chân thành không chút toan tính trong ánh mắt đó, mọi lời nói đều nghẹn lại nơi cổ họng.

"Anh ngốc à? Đau thế này mà không biết kêu lên một tiếng sao?" – Linh Đan vừa mắng vừa lấy từ trong túi xách ra một tuýp kem trị bỏng và băng cá nhân mà cô luôn mang theo vì tính cách hậu đậu của mình. Cô cẩn thận thấm khô nước, bôi thuốc rồi quấn băng cho anh một cách vô cùng khéo léo.

Nhóm bạn của Trình Diệc lúc này mới vây quanh, định vào giúp sức nhưng lại bị ánh mắt sắc lẹm của anh ngăn lại. Một sự chiếm hữu kỳ lạ trỗi dậy, anh không muốn bất kỳ ai chạm vào vết thương này sau khi cô đã tự tay băng bó nó. Trình Diệc nhìn bàn tay được quấn băng hơi vụng về nhưng ấm áp của mình, rồi nhìn sang Linh Đan – người vẫn còn đang lầm bầm trách móc. Lần đầu tiên, anh không cảm thấy cô phiền phức. Thay vào đó, một cảm giác được nâng niu, được quan tâm mà trước nay chỉ có người thân mới mang lại, nay lại xuất hiện từ cô gái xa lạ này.

Linh Đan không biết rằng, chính vào khoảnh khắc cô bất chấp tất cả để chạy đến bên anh, bức tường thành kiên cố của Trình Diệc đã chính thức sụp đổ một mảng lớn. Anh vẫn lạnh lùng, vẫn không nói lời cảm ơn, nhưng bàn tay không bị thương của anh đã khẽ siết chặt lại, như đang cố giữ lấy hơi ấm còn sót lại từ những ngón tay của cô.