Sáng hôm sau, bầu không khí ám muội của đêm mưa dông dường như vẫn còn vương vấn trong tâm trí Linh Đan, nhưng đối với Trình Diệc, anh lại chọn cách thu mình vào lớp vỏ bọc lạnh lùng còn cứng nhắc hơn trước. Sự xao động và những tiếp xúc thân mật ngoài ý muốn khiến anh cảm thấy mất kiểm soát, và cách duy nhất để một người hướng nội như anh đối phó với nó chính là đẩy đối phương ra xa bằng sự cộc lốc quen thuộc.
Khi Linh Đan đang đứng ở sảnh chính của tòa nhà khoa Báo chí, cô vô tình gặp lại đàn anh khóa trên – một chàng trai nổi tiếng hào hoa, là thành viên của đội bóng rổ trường. Hai người đứng trò chuyện khá vui vẻ về một dự án phỏng vấn sắp tới. Linh Đan với bản tính vốn có, cô cười nói rạng rỡ, đôi mắt cong lại thành hình trăng khuyết và thỉnh thoảng còn vỗ nhẹ vào vai đàn anh vì một câu đùa hài hước.
Từ phía xa, Trình Diệc đang bước tới với xấp tài liệu trên tay. Bước chân anh đột ngột khựng lại. Ánh mắt anh dán chặt vào bàn tay của Linh Đan đang đặt trên cánh tay của người đàn ông khác. Một cơn sóng giận dữ và đố kỵ bùng lên mạnh mẽ trong lồng ngực anh, nóng rực và khó chịu đến mức khiến anh nghẹt thở. Anh ghét cái cách cô ban phát nụ cười rực rỡ đó cho người khác, ghét cái cách người đàn ông kia nhìn cô bằng ánh mắt ngưỡng mộ. Đối với Trình Diệc, "ánh nắng" của Linh Đan chỉ nên chiếu soi vào một mình góc tối của anh mà thôi.
Anh sải bước tiến lại gần, khí thế lạnh lẽo tỏa ra xung quanh khiến cuộc trò chuyện giữa hai người kia bị ngắt quãng. Linh Đan ngẩng đầu lên, định mở lời chào thì Trình Diệc đã đứng chắn ngay giữa cô và nam phụ kia. Anh không thèm liếc nhìn chàng trai kia lấy một cái, đôi mắt đen sâu thẳm chỉ xoáy sâu vào gương mặt đang ngơ ngác của Linh Đan.
Anh không nói xin lỗi vì đã ngắt lời, cũng không đưa ra một lý do chính đáng nào. Trình Diệc giật lấy chiếc balo cô đang đeo trên vai, dùng lực hơi mạnh khiến cô phải bước tới một bước về phía anh. Giọng nói của anh trầm xuống, cộc lốc và chứa đựng một sự áp đặt tuyệt đối.
Về học bài. Cấm đi chơi với mấy người rảnh rỗi này.
Linh Đan há hốc mồm vì kinh ngạc, cô định cãi lại rằng mình đang bàn công việc, nhưng Trình Diệc không cho cô cơ hội đó. Anh dùng bàn tay to lớn của mình nắm lấy cổ tay cô, dứt khoát kéo cô đi về hướng thư viện. Sự chiếm hữu của anh lúc này không còn là những hành động ngầm nữa mà đã bộc phát thành sự độc đoán. Anh muốn cô chỉ ở trong tầm mắt của mình, chỉ bận rộn với những thứ có liên quan đến mình.
Nam phụ kia đứng ngẩn người phía sau, nhìn theo bóng dáng cao lớn của Trình Diệc đang "áp giải" cô gái nhỏ đi mất. Linh Đan dù miệng vẫn lầm bầm trách móc sự vô lý của anh, nhưng trái tim lại đập lỗi nhịp khi nhận ra sự ghen tuông vụng về ấy. Cô bắt đầu hiểu rằng, đằng sau lời cấm đoán thô lỗ kia là một trái tim đang lo sợ bị cướp mất kho báu duy nhất mà nó vừa tìm thấy.