Cơn mưa bên ngoài vẫn chưa có dấu hiệu dứt, tiếng nước đập vào cửa kính tạo nên một nhịp điệu dồn dập, khiến không gian bên trong phòng lab càng trở nên tách biệt và ngột ngạt. Để giết thời gian, Trình Diệc yêu cầu Linh Đan ngồi vào máy tính để anh hướng dẫn cô cách quản trị hệ thống bài đăng cơ bản, thay vì cứ để cô làm thủ công như trước.
Linh Đan ngồi xuống chiếc ghế xoay, còn Trình Diệc không kéo thêm ghế mà chọn cách đứng ngay phía sau cô. Khoảng cách gần đến mức Linh Đan có thể cảm nhận rõ rệt hơi nóng tỏa ra từ lồng ngực vững chãi của anh đang áp sát lưng mình. Anh cúi thấp người xuống, một tay chống lên bàn, tay kia phủ lên bàn tay đang cầm chuột của cô để điều khiển con trỏ.
"Tập trung vào đây. Đừng có nhìn lung tung." – Giọng nói trầm thấp của anh vang lên ngay sát vành tai Linh Đan. Hơi thở nóng hổi của anh phả vào làn da nhạy cảm nơi cổ cô, khiến cô rùng mình, một luồng điện chạy dọc sống lưng.
Bàn tay Trình Diệc rất lớn, thon dài và hơi thô ráp vì thường xuyên tiếp xúc với linh kiện điện tử. Anh không chỉ cầm chuột, mà còn bao trọn lấy những ngón tay nhỏ bé của cô. Sự tiếp xúc da thịt này khiến Linh Đan hoàn toàn mất tập trung. Cô cảm thấy đầu óc mình trống rỗng, mọi thông số trên màn hình bỗng chốc nhòe đi, chỉ còn lại sự hiện diện đầy áp đảo của người đàn ông phía sau.
Dường như nhận ra sự xao nhãng của cô, Trình Diệc càng cúi thấp hơn. Gương mặt anh gần như chạm vào mái tóc cô, mùi hương từ cơ thể anh quyện với mùi áo khoác mà cô đang mặc tạo nên một thứ không khí ám muội đến nghẹt thở. Ngón tay anh khẽ lướt qua mu bàn tay cô khi điều chỉnh vị trí đặt tay, những cái chạm vô tình nhưng đầy khiêu khích. Anh chậm rãi giảng giải, nhưng tông giọng đã không còn vẻ cộc lốc thường ngày mà trở nên khàn đục và sâu hơn.
Sự chiếm hữu của Trình Diệc bộc phát một cách bản năng. Khi Linh Đan vô thức quay đầu lại định hỏi, chóp mũi cô suýt chút nữa đã chạm vào môi anh. Thời gian như ngưng đọng. Trong bóng tối lờ mờ, đôi mắt Trình Diệc tối sầm lại, ẩn chứa một khao khát mãnh liệt mà anh luôn cố gắng kìm nén. Bàn tay đang phủ trên tay cô đột ngột siết nhẹ, kéo cô sát hơn vào lòng mình. Sự tiếp xúc giữa lồng ngực rắn chắc và bả vai mềm mại của cô trở nên chân thực hơn bao giờ hết.
Hơi thở của cả hai bắt đầu trở nên dồn dập. Trình Diệc không lùi lại, anh để mặc cho hơi nóng từ cơ thể mình bao vây lấy cô, một sự chiếm hữu không lời nhưng vô cùng mãnh liệt. Linh Đan cảm thấy chân tay mình mềm nhũn, trái tim đập liên hồi trong lồng ngực. Cô nhận ra rằng tảng băng trôi này không hề lạnh lẽo như vẻ ngoài, mà bên trong là một ngọn lửa trực chờ bùng cháy, sẵn sàng thiêu rụi cả hai trong không gian kín đáo này.