MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thủ Khoa Biết YêuChương 13

Khi Thủ Khoa Biết Yêu

Chương 13

604 từ · ~4 phút đọc

Trận mưa dông mùa thu bất chợt đổ ập xuống khuôn viên đại học vào lúc chập choạng tối, biến bầu trời thành một tấm màn xám xịt và đặc quánh. Những tia chớp rạch ngang trời, theo sau là tiếng sấm rền vang khiến cửa kính phòng lab rung lên bần bật. Do một sự cố chập điện ở tòa nhà bên cạnh, hệ thống chiếu sáng và máy điều hòa của phòng nghiên cứu đột ngột tắt lịm, chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo từ đèn dự phòng chiếu xuống những dãy bàn máy tính lạnh lẽo.

Linh Đan khẽ rùng mình, đôi vai nhỏ co rụt lại vì luồng gió lạnh từ khe cửa lùa vào. Cô vừa hoàn thành xong bài viết quảng bá cho dự án thì bị kẹt lại. Cả phòng lab giờ đây chỉ còn lại cô và Trình Diệc, người vẫn đang kiên trì ngồi bên cạnh bảng mạch điều khiển, dùng ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin cầm tay để kiểm tra nốt những mối nối cuối cùng. Không gian yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim của chính mình và tiếng gõ lạch cạch đều đặn từ bàn tay anh.

Thấy Linh Đan liên tục xoa hai cánh tay trần để tìm hơi ấm, Trình Diệc dừng tay lại. Anh lặng lẽ đứng dậy, cởi chiếc áo khoác sơ mi bằng vải kaki dày màu xanh quân đội đang mặc trên người. Không nói một lời, anh tiến lại gần phía sau cô, phủ chiếc áo lên đôi vai đang run rẩy của Linh Đan. Hành động dứt khoát và bất ngờ khiến cô giật mình, xoay người lại nhìn anh.

Chiếc áo khoác quá khổ so với thân hình mảnh mai của Linh Đan, vạt áo dài che khuất cả hông cô. Ngay khi lớp vải chạm vào da thịt, cô cảm thấy một luồng nhiệt ấm nóng lan tỏa khắp cơ thể. Nhưng điều khiến cô choáng váng hơn cả chính là mùi hương của anh. Đó là sự pha trộn giữa mùi bột giặt thanh khiết, mùi nắng nhạt và một chút hương gỗ trầm mặc, nam tính. Mùi hương ấy như một cái bẫy dịu dàng, bao vây lấy mọi giác quan của cô, khiến nhịp tim cô bỗng chốc đập loạn xạ.

Trình Diệc vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như chưa có chuyện gì xảy ra. Anh quay lại chỗ cũ, cộc lốc buông một câu.

Mặc vào đi. Đừng để bị ốm rồi làm chậm tiến độ công việc.

Linh Đan nắm chặt cổ áo, vùi mặt vào lớp vải vẫn còn vương lại hơi ấm cơ thể của anh. Cô khẽ mỉm cười, cảm giác sợ hãi trước cơn bão ngoài kia bỗng nhiên tan biến sạch sành sanh. Sự chiếm hữu của Trình Diệc đôi khi thật kỳ lạ, nó mang lớp vỏ bọc của sự thô lỗ và cứng nhắc, nhưng bên trong lại chứa đựng sự che chở tuyệt đối.

Trong bóng tối nhập nhẹm, Trình Diệc vẫn vờ như đang tập trung vào công việc, nhưng đôi mắt anh lại thỉnh thoảng liếc về phía cô gái đang chìm đắm trong mùi hương của mình. Nhìn thấy cô khoác lên người chiếc áo của anh, một cảm giác thỏa mãn nguyên thủy dâng lên trong lòng chàng trai trẻ. Anh cảm thấy như mình vừa đánh dấu được chủ quyền lên món báu vật quý giá nhất, khiến cô thuộc về thế giới của anh, dưới sự bảo vệ của anh, giữa cơn mưa bão điên cuồng của thế giới ngoài kia.