Sự hiện diện của Linh Đan trong phòng nghiên cứu không chỉ làm đảo lộn thói quen sinh hoạt của Trình Diệc mà còn thu hút vô số sự chú ý từ những nam sinh khác. Với vẻ ngoài rạng rỡ và tính cách gần gũi, cô nhanh chóng trở thành tâm điểm của sự ngưỡng mộ. Danh sách đăng ký tham gia đội ngũ cộng tác viên nội dung cho dự án truyền thông mà cô phụ trách bỗng chốc dài dằng dặc, mà phần lớn trong số đó là những "vệ tinh" đang muốn mượn cớ công việc để tiếp cận cô.
Trình Diệc ngồi trước màn hình máy tính, đôi mắt lạnh lùng lướt qua danh sách ứng viên được chia sẻ trên hệ thống chung. Mỗi khi nhìn thấy một cái tên nam sinh kèm theo lời giới thiệu đầy vẻ hào nhoáng như "có kỹ năng giao tiếp tốt", "sẵn sàng hỗ trợ bạn Linh Đan mọi lúc", chân mày anh lại nhíu chặt hơn thường lệ. Một cảm giác khó chịu mơ hồ nhưng mãnh liệt dâng lên trong lòng anh, giống như một người thợ kim hoàn vừa tìm thấy viên ngọc quý và đột nhiên phát hiện ra cả thế giới đang nhòm ngó nó.
Trong lúc Linh Đan đang bận rộn pha cà phê ở góc phòng, Trình Diệc đã âm thầm đăng nhập vào quyền quản trị viên của dự án. Với trình độ của một thiên tài công nghệ, việc can thiệp vào dữ liệu đối với anh dễ dàng như trở bàn tay. Anh bắt đầu thực hiện một cuộc "thanh trừng" thầm lặng. Những cái tên nam sinh có profile quá nổi bật hoặc có ý đồ làm quen lộ liễu đều bị anh xóa sạch không dấu vết, hoặc chuyển sang danh sách dự phòng vĩnh viễn không bao giờ được gọi. Thay vào đó, anh chỉ để lại những nữ sinh hoặc những người có vẻ ngoài "vô hại" nhất đối với vị trí của anh.
Khi Linh Đan quay lại bàn làm việc, nhìn vào màn hình và thắc mắc tại sao danh sách ứng viên bỗng nhiên rút ngắn lại một cách kỳ lạ, Trình Diệc vẫn bình thản gõ phím, gương mặt không một chút biến sắc. Anh lạnh lùng buông một câu cộc lốc rằng hệ thống bị lỗi hoặc có lẽ những người đó không đủ tiêu chuẩn kỹ thuật nên đã bị lọc tự động. Linh Đan vốn tin người, lại không hiểu sâu về kỹ thuật, nên chỉ biết gật đầu chấp nhận dù trong lòng có chút hoài nghi.
Sự chiếm hữu của Trình Diệc đã bắt đầu chuyển sang một giai đoạn mới: độc chiếm không gian xã hội của cô. Anh không cho phép bất kỳ mầm mống nguy hiểm nào có cơ hội bén rễ xung quanh Linh Đan. Nhìn bóng lưng nhỏ bé của cô đang loay hoay sắp xếp lại công việc, Trình Diệc cảm thấy một sự thỏa mãn kỳ lạ. Trong mắt anh, cô gái này quá ngây thơ để nhận ra những cạm bẫy bên ngoài, và anh tự cho mình cái quyền được trở thành bức tường thành duy nhất bảo vệ cô, dù là bằng những cách thức cực đoan và thầm lặng nhất. Anh thầm nghĩ, vòng tròn của mình chỉ cần có cô là đủ, không cần thêm bất kỳ kẻ thừa thãi nào khác chen vào.