Khi Thủ Khoa Biết Yêu

Chương 11

614 từ · ~4 phút đọc

Sau trận cãi vã hụt vì câu nói "rẻ tiền" của Trình Diệc, Linh Đan vốn định chiến tranh lạnh với anh ít nhất một tuần. Thế nhưng, một thông báo bất ngờ từ giảng viên hướng dẫn đã phá hỏng kế hoạch đó. Đề án truyền thông cho cuộc thi sáng tạo robot cần một sinh viên khoa Báo chí tham gia hỗ trợ nội dung, và nhờ sự "tiến cử" đầy ẩn ý của Minh Triết, Linh Đan nghiễm nhiên trở thành thành viên thứ tám trong nhóm nghiên cứu của Trình Diệc.

Căn phòng nghiên cứu nhỏ hẹp của khoa Công nghệ từ đó không còn chỉ có tiếng gõ bàn phím và tiếng quạt gió của máy tính. Nó bắt đầu tràn ngập tiếng lạch cạch của máy ảnh và giọng nói líu lo của Linh Đan khi cô phỏng vấn các thành viên. Vì là người phụ trách hình ảnh, cô phải thường xuyên đứng sát bên cạnh Trình Diệc để chụp lại các thao tác lắp ráp mạch điện tinh vi của anh.

Trong không gian chật chội, sự tiếp xúc cơ thể trở nên thường xuyên một cách không thể tránh khỏi. Có những lúc, để lấy được góc chụp cận cảnh, Linh Đan phải khom người sát bên vai Trình Diệc. Mùi hương cam chanh thanh mát từ tóc cô cứ thế len lỏi vào cánh mũi anh, quấy nhiễu sự tập trung vốn dĩ là niềm tự hào của một thủ khoa. Khi anh vươn tay lấy kìm cắt, mu bàn tay anh vô tình sượt qua eo cô; hay lúc Linh Đan nghiêng người xem bản thiết kế, những sợi tóc mây của cô khẽ lướt qua má anh, tạo nên một cảm giác ngứa ngáy khó tả lan tận vào tim.

Trình Diệc vẫn duy trì vẻ mặt "người dưng nước lã", nhưng thực tế, mỗi khi cơ thể Linh Đan chạm nhẹ vào mình, sống lưng anh lại căng lên như một dây cung. Anh bắt đầu có những phản xạ vô thức mang tính chiếm hữu. Nếu một nam sinh khác trong nhóm định tiến lại gần giúp Linh Đan điều chỉnh chân máy ảnh, Trình Diệc sẽ ngay lập tức đứng chắn vào giữa với lý do "đang đo đạc thông số", khiến đối phương chỉ biết ngơ ngác rút lui.

Đỉnh điểm là một buổi tối khi cả nhóm phải ở lại muộn để kịp tiến độ. Linh Đan ngồi bệt dưới sàn để sắp xếp lại đống tài liệu, còn Trình Diệc ngồi trên ghế cao ngay phía sau cô để kiểm tra code. Trong lúc mệt mỏi, Linh Đan vô thức ngả đầu ra sau, tựa thẳng vào đầu gối của anh. Cả cơ thể Trình Diệc cứng đờ như bị điện giật. Anh cúi xuống, nhìn thấy gương mặt nhỏ nhắn của cô đang nhắm mắt thư giãn, làn da trắng ngần dưới ánh đèn huỳnh quang trông mềm mại đến lạ kỳ.

Đôi bàn tay đang đặt trên bàn phím của anh khẽ run lên. Một khao khát chiếm hữu trỗi dậy mãnh liệt, thôi thúc anh muốn chạm vào khuôn mặt ấy, muốn giữ lấy hơi ấm này cho riêng mình. Thế nhưng, bản tính cứng nhắc lại khiến anh chỉ biết ngồi yên, để mặc cho đầu gối mình trở thành gối tựa cho cô suốt cả tiếng đồng hồ. Trong không gian yên tĩnh chỉ còn tiếng máy điều hòa chạy rì rì, Trình Diệc nhận ra rằng ranh giới mà anh vạch ra bấy lâu nay đã hoàn toàn bị cô gái này xóa sạch, từng chút một, qua những lần chạm nhẹ đầy tình cờ.