MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi Thủ Khoa Biết YêuChương 10

Khi Thủ Khoa Biết Yêu

Chương 10

686 từ · ~4 phút đọc

Để cảm ơn việc Trình Diệc đã cho phép mình gia nhập "vòng tròn đặc biệt" và sự quan tâm thầm lặng của anh tại quán cà phê, Linh Đan đã dành cả một buổi chiều đi lang thang khắp các cửa hàng lưu niệm. Cô biết anh thích công nghệ, nhưng những món đồ đó quá đắt đỏ so với túi tiền sinh viên của cô. Cuối cùng, cô chọn một chiếc móc khóa hình con mèo máy bằng thủ công rất tinh xảo, kèm theo một chiếc ốp lưng điện thoại có khả năng chống va đập tốt nhất mà cô tìm được.

Sáng thứ Hai, Linh Đan chặn đường Trình Diệc ngay tại hành lang dẫn vào phòng lab. Cô hít một hơi thật sâu, chìa túi quà nhỏ ra trước mặt anh, gương mặt không giấu nổi sự hồi hộp xen lẫn phấn khích. Cô lắp bắp nói rằng đây là quà cảm ơn anh vì thời gian qua đã không còn xua đuổi cô, và cũng vì vết thương trên tay anh hôm trước là do anh giúp cô giải tỏa căng thẳng nên mới lơ là.

Trình Diệc đứng bất động, nhìn chằm chằm vào chiếc túi giấy màu nâu đơn giản. Anh không đưa tay ra nhận ngay, khiến Linh Đan bắt đầu cảm thấy tay mình hơi run vì ngượng ngùng. Sau một khoảng lặng kéo dài, anh mới chậm rãi vươn bàn tay thon dài, cầm lấy túi quà. Anh mở ra xem, ánh mắt lướt qua chiếc móc khóa rẻ tiền và chiếc ốp lưng nhựa. Đôi lông mày anh khẽ nhíu lại, gương mặt vẫn giữ vẻ lạnh lùng, cộc lốc như thường lệ.

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, buông một câu khô khốc khiến nụ cười trên môi Linh Đan cứng lại.

Lần sau đừng mua mấy thứ rẻ tiền này nữa.

Nói xong, anh không đợi cô phản ứng mà quay lưng đi thẳng vào phòng lab. Linh Đan đứng ngây người giữa hành lang, lòng tự trọng lại một lần nữa bị tổn thương. Cô tự mắng mình là đồ ngốc, tại sao lại đi mua quà cho một kẻ không biết trân trọng tình cảm của người khác như thế. Cô định bụng sẽ lao vào giật lại túi quà rồi ném vào thùng rác cho bõ ghét.

Thế nhưng, Linh Đan không nhìn thấy phía sau cánh cửa phòng lab đã khép hờ, Trình Diệc đang tựa lưng vào tường, tay siết chặt túi quà như sợ ai đó cướp mất. Anh lấy chiếc ốp lưng ra, ngay lập tức tháo chiếc ốp hàng hiệu đắt tiền của mình ra để thay bằng món quà của cô. Anh khẽ thở dài, ánh mắt nhìn xuống chiếc móc khóa mèo máy với một sự xót xa thầm kín.

Thực chất, trong lòng Trình Diệc đang trào dâng một cảm giác tội lỗi. Anh biết Linh Đan đã phải chắt chiu tiền sinh hoạt phí như thế nào, anh đã vô tình nhìn thấy cô chỉ ăn mì gói suốt mấy ngày qua để tiết kiệm. Câu nói "rẻ tiền" của anh không phải là sự khinh miệt món quà, mà là một cách vụng về để bảo cô đừng hoang phí tiền bạc vì anh nữa. Anh muốn nói rằng anh không cần quà, chỉ cần cô giữ sức khỏe cho tốt, nhưng bản tính cứng nhắc và khả năng giao tiếp tệ hại đã khiến lời nói phát ra trở thành một sự sát thương không đáng có.

Sự chiếm hữu của Trình Diệc lại trỗi dậy theo một cách thức kỳ lạ. Anh giấu món quà vào ngăn sâu nhất trong balo, nơi anh để những tài liệu quan trọng nhất. Anh thầm thề rằng sẽ không để ai nhìn thấy món đồ này, vì đây là "kho báu" duy nhất mà cô dành riêng cho anh. Trong khi đó, ở bên ngoài hành lang, Linh Đan vẫn đang hừng hực lửa giận, không hề hay biết rằng tảng băng trôi kia vừa mới chính thức "đổ gục" dưới món quà rẻ tiền mà cô tặng.