Tiếng rít của kim loại bị vặn xoắn không giống bất kỳ âm thanh nào trên thế giới này. Nó là tiếng kêu thất thanh của một thực thể khổng lồ đang bị xé xác.
Trịnh Gia Bách cảm thấy trọng lực biến mất trong một tích tắc, trước khi cả thế giới của anh lộn nhào thành một mớ hỗn độn của mảnh kính, bụi vôi và tiếng la hét. Chiếc xe cứu hộ SE-9 vốn là biểu tượng của sự tân tiến, giờ đây chỉ là một hộp diêm rỉ sét bị vùi lấp dưới hàng tấn đá hộc và tuyết trắng tại thung lũng A Pa Chải.
Khi Bách mở mắt, thứ đầu tiên anh cảm nhận được không phải là nỗi đau, mà là mùi. Mùi gỉ sắt trộn lẫn với mùi máu tươi và vị hắc nồng của hóa chất từ kho dược y tế bị vỡ.
Anh cử động cánh tay trái. Đau buốt. Xương quay có vẻ đã nứt, nhưng các ngón tay vẫn cử động được. “Vẫn còn phẫu thuật được,” ý nghĩ chuyên môn lạnh lùng lóe lên đầu tiên, gạt phăng nỗi sợ hãi sinh học.
— "Có ai không? Cứu... cứu tôi với!"
Một giọng nói thều thào vang lên từ phía sau đống ghế đổ nát. Bách gạt lớp bụi trắng trên mắt kính, bò về phía âm thanh. Dưới ánh đèn pin lờ mờ còn sót lại, anh thấy Lê Diệp Hạ. Người phụ nữ ngoài sáu mươi tuổi bị kẹt chân dưới một thanh xà ngang. Gương mặt bà điềm tĩnh một cách lạ lùng, dù một dòng máu đỏ thẫm đang bò dài từ thái dương xuống gò má nhăn nheo.
— "Đừng cử động, bà Lê," Bách nói, giọng anh khô khốc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau. "Nếu bà cố rút chân ra, động mạch sẽ bị đứt."
Ở góc kia của toa tàu, một bóng người cao lớn đứng dậy. Đó là Trần Hùng. Gã không cứu ai cả. Việc đầu tiên gã làm là kiểm tra túi xách của mình, sau đó là tìm kiếm bất kỳ thứ gì có thể ăn được đang văng tung tóe trên sàn. Ánh mắt gã quét qua Gia Bách, không có sự đồng cảm, chỉ có sự đo lường lực lượng.
— "Này bác sĩ," Hùng khàn giọng, tay nhặt lên một chai nước suối còn nguyên vẹn. "Chúng ta kẹt rồi. Phía trước, phía sau đều là đá. Cái hầm này là mồ chôn rồi."
Bách không trả lời. Anh nhìn lên khe hở nhỏ phía trên trần toa tàu, nơi những bông tuyết bắt đầu rơi vào, trắng muốt và lạnh lẽo. Tuyết đẹp, nhưng trong hoàn cảnh này, nó là một bản án tử hình chậm rãi.
Cuộc phiêu lưu vào cõi chết bắt đầu từ lúc này, không phải bằng những bước chân, mà bằng nhịp đập của những trái tim bắt đầu tính toán cho sự sống của riêng mình.