MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi tuyết tan máu sẽ lạnhChương 2: BÓNG ĐEN GIỮA KHOANG HẠNG NHẤT

Khi tuyết tan máu sẽ lạnh

Chương 2: BÓNG ĐEN GIỮA KHOANG HẠNG NHẤT

818 từ · ~5 phút đọc

Không khí trong toa tàu không chỉ lạnh vì tuyết bên ngoài, mà còn đông cứng bởi sự im lặng và những ánh mắt dò xét. Sau cú va chạm kinh hoàng, đoàn tàu cứu hộ SE-9 giờ đây là một vết thương hở toác giữa lòng núi tuyết, và những con người bên trong là những tế bào đang cố gắng tự cứu lấy mình, đôi khi bằng cách ăn thịt lẫn nhau.

Trịnh Gia Bách, với cánh tay trái băng bó tạm bợ, bắt đầu rà soát các khoang tàu còn có thể tiếp cận được. Anh không tìm kiếm nạn nhân để cứu chữa ngay lập tức. Thứ anh tìm là thông tin: bao nhiêu người sống sót, nguồn lực còn lại, và quan trọng nhất, ai là người có khả năng gây ảnh hưởng.

Anh tìm thấy Lâm Khiết trong toa số 3, khoang dành cho bệnh nhân. Anh phóng viên ảnh, với khuôn mặt xanh xao và chiếc máy ảnh đã vỡ nát, đang ngồi một mình giữa đống đổ nát, đôi mắt anh ta không nhìn vào cảnh tượng xung quanh mà như đang nhìn xuyên qua bức tường thép. Dù bị thương nhẹ ở đầu, sự bình tĩnh đến đáng sợ của Khiết khiến Bách phải lưu tâm.

— "Anh Khiết?" Bách hỏi, giọng anh có chút thăm dò. "Anh có ổn không? Mắt anh..."

Khiết ngước lên, đôi đồng tử của anh ta co giãn bất thường.

— "Ổn," Khiết thì thào. "Chỉ là... ánh sáng. Nó quá nhiều, hoặc quá ít. Tôi không chắc."

Bách biết về tình trạng mắt của Khiết. Anh ta đang trong quá trình mất dần thị lực do một căn bệnh thoái hóa võng mạc hiếm gặp. Đây là một chi tiết đắt giá. Một phóng viên ảnh đang mù dần giữa một thế giới đang sụp đổ, sẽ nhìn thấy những gì mà người khác không thấy?

Trong khi đó, Trần Hùng đã tìm thấy một hộp cứu thương nhỏ. Hắn không dùng nó để băng bó vết thương cho ai, mà lại dùng kìm y tế để cạy phá khóa một tủ đựng thực phẩm khẩn cấp. Tiếng "cạch, cạch" khô khốc của kim loại vang vọng như một bản án trong không gian im ắng. Một vài người yếu ớt quay đầu nhìn, nhưng không ai dám lên tiếng. Họ sợ hãi, hoặc quá kiệt sức để phản kháng.

Lê Diệp Hạ, sau khi được Bách sơ cứu tạm thời vết thương ở chân, vẫn kiên nhẫn hỏi han từng người sống sót. Bà thu thập những chai nước còn vương vãi, những gói bánh quy bị rách, và đặt chúng vào một góc chung, như một nỗ lực tuyệt vọng để tái lập trật tự xã hội.

— "Chúng ta phải chia sẻ," Diệp Hạ nói, giọng bà run rẩy vì lạnh, nhưng đầy kiên định. "Chỉ khi đoàn kết, chúng ta mới có thể sống sót."

Gia Bách nhìn hành động của bà Lê với một sự thờ ơ. Anh biết những lời đó chỉ có giá trị khi cái dạ dày chưa gào thét. Anh nhìn sang Trần Hùng, người đang nhét một gói lương khô vào túi áo, ánh mắt lộ rõ sự cảnh giác. Hai người đàn ông, một đại diện cho lý trí khắc nghiệt của y học, một đại diện cho bản năng sinh tồn thô sơ, đã ngầm hình thành một trục đối lập với những giá trị nhân văn mà bà Lê đang cố gắng bảo vệ.

Đoàn tàu SE-9, ban đầu chở theo hy vọng của những bệnh nhân và người làm nhiệm vụ, giờ đây chở theo một mớ bòng bong của những bản ngã trần trụi. Ánh đèn cấp cứu nhấp nháy yếu ớt, tạo ra những cái bóng dài và méo mó trên tường, như những linh hồn đang cố gắng thoát khỏi thể xác. Bách không còn coi họ là bệnh nhân hay công dân. Họ là những đối tượng nghiên cứu, những biến số trong một phép tính sinh tồn mà anh sẽ là người giải.

Bên ngoài, tuyết vẫn rơi. Không phải những bông tuyết nhẹ nhàng lãng mạn, mà là những đợt tuyết dồn dập, nặng nề, như muốn chôn vùi tất cả. Nhiệt độ trong toa tàu bắt đầu giảm sâu, hơi thở của mỗi người tạo thành làn khói trắng xóa trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự sống mong manh.

Khiết, ngồi trong bóng tối, đưa chiếc máy ảnh vỡ nát lên ngang tầm mắt. Anh ta không bấm chụp. Anh ta chỉ nhìn. Dù đôi mắt đang phản bội mình, anh ta cảm nhận được một điều gì đó sâu sắc hơn đang diễn ra. Một "bộ phim" về sự tha hóa, đang được quay chậm rãi, không tiếng động, giữa lòng toa tàu này. Và anh, Lâm Khiết, sẽ là nhân chứng, dù đôi mắt anh có mù lòa.