Tiếng radio rè rè phát ra từ khoang lái của đầu tàu là âm thanh duy nhất còn kết nối họ với thế giới văn minh. Nhưng đó là một sợi dây mỏng manh đang dần đứt đoạn. Trịnh Gia Bách đứng đó, bóng anh đổ dài trên những bảng điều khiển đã vỡ nát, đôi mắt lạnh lùng quan sát kim đồng hồ điện tử đang nhảy số lùi.
Năng lượng dự phòng đang cạn kiệt. Và cùng với nó, hy vọng cũng đang lịm dần.
"Đài khí tượng báo cáo... bão tuyết cấp 11... tầm nhìn bằng không... các đội cứu hộ mặt đất buộc phải tạm dừng..."
Tiếng nhiễu sóng nuốt chửng những từ cuối cùng. Gia Bách tắt hẳn máy radio để tiết kiệm chút điện năng cuối cùng cho hệ thống sưởi. Anh bước ra khỏi khoang lái, đối mặt với mười hai cặp mắt đang đổ dồn về phía mình. Những ánh mắt ấy giống như những ngọn nến đang cháy dở, leo lét và đầy sợ hãi.
— "Họ nói gì? Khi nào họ đến?"
Lâm Khiết là người lên tiếng trước. Anh ta đang ngồi dựa lưng vào vách toa tàu, đôi mắt lờ đờ nhìn về phía tiếng động. Anh ta không cần nhìn thấy khuôn mặt của Bách để biết câu trả lời. Sự im lặng của vị bác sĩ là một bản án.
— "Không có ai đến cả. Ít nhất là trong 72 giờ tới," Gia Bách nói bằng chất giọng trung tính, không một chút biểu cảm.
Một tiếng nấc nghẹn vang lên từ phía cuối toa. Đó là người mẹ trẻ đang ôm chặt lấy An Nhi. Đứa trẻ câm lặng không khóc, nó chỉ nhìn trân trân vào những bông tuyết đang bám dày trên lớp kính cửa sổ. Tuyết bây giờ không còn là một hiện tượng tự nhiên; nó là một bức tường trắng xóa, giam hãm và nuốt chửng.
Trần Hùng cười khẩy, một điệu cười khô khốc như tiếng củi gãy. Hắn đang thản nhiên gọt một quả táo héo bằng con dao bấm nhỏ.
— "72 giờ? Bác sĩ nói đùa à? Với cái đống sắt vụn này và nhiệt độ ngoài kia, chúng ta sẽ biến thành kem que trước khi thấy bóng dáng cái trực thăng nào."
Hùng đứng dậy, sải bước tới giữa toa tàu. Hắn không còn vẻ khúm núm của một kẻ vừa thoát khỏi cảnh lao tù. Ở đây, giữa ranh giới sinh tồn, cái trật tự cũ của xã hội đã sụp đổ. Bằng cấp của Bách hay sự đức độ của bà Hạ không có giá trị bằng sức mạnh của cơ bắp và sự tàn nhẫn của bản năng.
Bà Lê Diệp Hạ run rẩy đứng lên, tay vịn vào thành ghế để giữ thăng bằng.
— "Chúng ta vẫn còn thức ăn dự trữ trong khoang y tế. Nếu chúng ta chia nhỏ khẩu phần..."
— "Chia?" Hùng ngắt lời, con dao bấm trong tay hắn xoay một vòng điệu nghệ. "Bà giáo ạ, chia nghĩa là tất cả cùng chết đói. Ở đây có những người cần năng lượng để làm việc nặng, để phá tuyết, để tìm đường. Và có những người... chỉ ngồi đó và tiêu thụ."
Ánh mắt của Hùng lướt qua người già, đứa trẻ và gã phóng viên sắp mù. Sự phân loại đã bắt đầu. Trong đầu hắn, con người không còn là những cá thể có tên gọi, mà là những "định mức tiêu thụ".
Gia Bách im lặng quan sát. Anh không ngăn cản Hùng, nhưng cũng không ủng hộ. Trong thâm tâm, anh đang thực hiện một phép tính xác suất. Một bác sĩ phẫu thuật luôn phải quyết định ai là người được ưu tiên trên bàn mổ khi nguồn máu có hạn. Đây chỉ là một ca đại phẫu trên quy mô lớn hơn.
— "Trần Hùng nói có lý, dù cách diễn đạt hơi thô lỗ," Gia Bách cuối cùng cũng lên tiếng, đẩy gọng kính lên sống mũi. "Chúng ta cần thiết lập một chế độ quân quản. Từ giờ phút này, mọi nguồn lực: nước, thực phẩm, thuốc men và nhiệt lượng, sẽ được quản lý tập trung. Ai làm việc nhiều hơn, sẽ được hưởng nhiều hơn."
— "Anh không thể làm thế!" Diệp Hạ thảng thốt. "Đó là phi nhân tính!"
— "Nhân tính là một khái niệm xa xỉ khi dạ dày rỗng, thưa bà," Bách đáp trả, ánh mắt anh sắc lẹm như dao mổ. "Đây là khoa học sinh tồn. Hoặc chúng ta hy sinh một phần, hoặc tất cả chúng ta sẽ thành xác khô dưới lớp tuyết này."
Lâm Khiết khẽ cử động tay, như thể muốn tìm lại chiếc máy ảnh của mình. Anh ta cảm nhận được không khí trong toa tàu đang thay đổi. Nó không còn là mùi của máu và gỉ sắt, mà là mùi của sự thù địch đang âm ỉ cháy. Mặt trời đã chết bên ngoài lớp tuyết, và mặt trời của lòng nhân ái cũng đang lịm tắt trong lòng mỗi người.
Trong bóng tối nhập nhẹm, khi ánh đèn sưởi cuối cùng tắt ngóm, nhường chỗ cho bóng đêm mênh mông của đại ngàn, những ranh giới đạo đức bắt đầu mờ nhòe. Tiếng gió rít qua khe hở của toa tàu nghe như tiếng cười của một định mệnh tàn khốc.
Họ đang phiêu lưu, đúng thế. Nhưng không phải phiêu lưu tới một vùng đất mới, mà là phiêu lưu vào những tầng sâu tối tăm nhất của chính mình.