MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi tuyết tan máu sẽ lạnhChương 4: TRẬT TỰ MỚI

Khi tuyết tan máu sẽ lạnh

Chương 4: TRẬT TỰ MỚI

984 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối không ập đến ngay lập tức. Nó gặm nhấm toa tàu SE-9 từng chút một, bắt đầu từ những góc khuất dưới gầm ghế, sau đó bò lên các vách ngăn bằng thép lạnh lẽo, và cuối cùng nuốt chửng lấy những gương mặt hốc hác. Khi năng lượng dự phòng hoàn toàn cạn kiệt, hệ thống sưởi trút hơi thở cuối cùng bằng một tiếng "khục" khan đặc.

Không gian bỗng chốc im lặng đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng tim mình đập — những nhịp đập gấp gáp, đầy lo âu.

Trịnh Gia Bách đứng dậy. Trong bóng tối, đôi mắt anh dường như có khả năng tự phát sáng bằng thứ lý trí sắt đá. Anh rút từ trong túi áo blouse một chiếc đèn pin chuyên dụng, bật lên. Luồng sáng trắng xanh lạnh lẽo quét qua toa tàu, dừng lại ở đống nhu yếu phẩm mà bà Diệp Hạ đã cẩn thận gom góp.

— "Từ thời điểm này," giọng Bách vang lên, đều đều và không chút dao động, "toa số 2 sẽ được phong tỏa. Toàn bộ thực phẩm và nước uống sẽ được chuyển về đây. Đây sẽ là trung tâm điều phối."

Trần Hùng bước ra khỏi bóng tối, đứng cạnh Bách như một bóng ma hộ vệ. Hắn không nói gì, chỉ khoanh tay trước ngực, bắp thịt cuồn cuộn dưới lớp áo khoác sờn cũ. Sự hiện diện của hắn là một lời răn đe vật lý rõ rệt nhất đối với bất kỳ ai có ý định phản kháng.

— "Bác sĩ Bách, anh không có quyền," tiếng bà Diệp Hạ run rẩy vang lên. "Chúng ta không phải tù nhân. Những thứ đó thuộc về mọi người. Đứa trẻ cần sữa, và ông cụ ở toa số 4 cần nước ấm."

Bách quay luồng sáng đèn pin về phía bà Hạ. Bà nheo mắt, đưa tay che chắn, trông bà nhỏ bé và tội nghiệp dưới ánh sáng soi mói.

— "Quyền lực ở đây được định nghĩa bằng khả năng duy trì sự sống lâu nhất cho những người có ích nhất," Bách đáp, bước từng bước chậm rãi về phía bà. "Bà Lê, bà là một giáo viên, bà dạy người ta về đạo đức. Nhưng tôi là bác sĩ, tôi đối mặt với xác chết mỗi ngày. Tôi biết khi nào một bộ phận phải bị cắt bỏ để cứu lấy toàn bộ cơ thể. Nếu chúng ta để mọi người tự do sử dụng thực phẩm theo ý muốn, chúng ta sẽ hết sạch trong vòng 48 giờ. Với chế độ của tôi, chúng ta có thể kéo dài đến 10 ngày."

— "Và trong 10 ngày đó, ai sẽ là người bị 'cắt bỏ'?" Lâm Khiết hỏi từ góc tối. Tiếng anh ta nghe khô khốc, vang vọng như phát ra từ một cái hang sâu.

Bách không trả lời câu hỏi đó. Anh quay sang Trần Hùng.

— "Hùng, bắt đầu chuyển đồ đi. Ai ngăn cản, anh có quyền sử dụng biện pháp cần thiết."

Hùng nhếch mép cười. Hắn tiến đến đống đồ, thô bạo hất văng chiếc khăn len mà bà Hạ đã dùng để phủ lên các chai nước. Bà Hạ định xông tới nhưng bị một cái nhìn vằn đỏ của Hùng làm cho sững lại. Bản năng sợ hãi của một người phụ nữ yếu thế trước một kẻ bạo lực đã chiến thắng lòng tốt của bà trong khoảnh khắc đó.

Một trật tự mới đã được thiết lập: Chế độ độc tài sinh tồn.

Gia Bách bắt đầu ghi chép vào một cuốn sổ tay y lệnh. Anh chia nhóm người sống sót thành ba hạng:

Hạng A (Năng lực cao): Bản thân anh, Trần Hùng và hai thanh niên khỏe mạnh khác. Họ được hưởng khẩu phần 1000 calo mỗi ngày để duy trì sức lực làm việc nặng.

Hạng B (Duy trì): Những người có thể hỗ trợ các việc vặt, bao gồm cả Lâm Khiết. Khẩu phần 500 calo.

Hạng C (Yếu thế): Người già, người bị thương nặng và đứa trẻ câm An Nhi. Khẩu phần tối thiểu: 200 calo — chỉ đủ để tim không ngừng đập.

Bách nhìn vào danh sách, ngón tay anh dừng lại ở tên An Nhi. Đứa trẻ không đóng góp được gì. Theo logic của anh, nó là một biến số thừa. Nhưng một phần nhỏ nhoi còn sót lại của lương tâm, hoặc có lẽ là sự tính toán về tâm lý đám đông, khiến anh chưa gạch tên nó hoàn toàn.

Đêm đó, toa tàu chìm vào một trạng thái tĩnh lặng đáng sợ. Không có tiếng than khóc, chỉ có tiếng nhai lương khô lén lút và tiếng gió rít qua khe cửa vỡ. Lâm Khiết ngồi dựa vào vách thép, cảm nhận cái lạnh thấm vào xương tủy. Thị lực của anh giờ chỉ còn là một vùng xám mờ đục. Anh đưa tay lên, cố gắng chạm vào những vết xước trên vách tàu, như thể muốn đọc lấy số phận của họ qua những mật mã xúc giác.

Trong bóng tối, anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ hẫng. Đó là An Nhi. Đứa trẻ bò đến bên cạnh anh, bàn tay nhỏ bé lạnh ngắt nắm lấy gấu áo anh. Nó không nói, không khóc, chỉ run rẩy. Khiết vòng tay ôm lấy đứa bé, chia sẻ chút nhiệt lượng tàn tàn từ cơ thể gầy gò của mình.

— "Đừng sợ," Khiết thì thào, dù chính anh cũng đang run lên. "Thế giới này chỉ đang nhắm mắt lại một chút thôi."

Phía đầu toa, ánh đèn pin của Gia Bách vẫn sáng, soi rọi những con số vô hồn trên trang giấy. Cuộc phiêu lưu vào bóng tối của họ chỉ mới bắt đầu, và cái giá của sự sống đang được định giá bằng những lát cắt đau đớn vào nhân tính.