MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi tuyết tan máu sẽ lạnhChương 5: VẾT RẠN TRÊN BĂNG

Khi tuyết tan máu sẽ lạnh

Chương 5: VẾT RẠN TRÊN BĂNG

930 từ · ~5 phút đọc

Cái lạnh không còn là một trạng thái thời tiết; nó đã trở thành một thực thể sống, len lỏi qua các lớp vải, gặm nhấm da thịt và hút cạn sinh khí của những người mắc kẹt. Trong không gian chật hẹp của toa số 2, ranh giới giữa sự sống và cái chết được ngăn cách bởi một tấm màn thép mỏng và một trật tự quân quản tàn nhẫn.

Trần Hùng bắt đầu bộc lộ bản chất của một kẻ thống trị cơ bắp. Hắn không chỉ hài lòng với việc được ăn nhiều hơn; hắn bắt đầu tận hưởng cảm giác sở hữu. Sáng sớm ngày thứ ba, khi những tia sáng xám xịt yếu ớt lọt qua lớp tuyết dày trên trần tàu, Hùng đã chiếm lĩnh dãy ghế bọc nệm tốt nhất, xung quanh hắn là những vỏ đồ hộp rỗng và một chai nước khoáng còn đầy một nửa — một sự xa xỉ sỉ nhục những ánh mắt hốc hác xung quanh.

Trịnh Gia Bách quan sát điều đó trong khi đang kiểm tra nốt số kháng sinh còn lại. Anh nhíu mày. Với Bách, Hùng là một công cụ cần thiết để giữ trật tự, nhưng một công cụ bắt đầu có ý chí riêng và sự tham lam vô độ là một công cụ hỏng.

— "Hùng, anh đang lãng phí nước," Bách nói, giọng lạnh như băng. "Mỗi giọt nước lúc này đều phải được tính toán."

Hùng không ngước mắt lên, hắn dùng con dao bấm xỉa răng, ánh mắt găm vào một người phụ nữ trẻ ở nhóm Hạng B đang co quắp vì lạnh.

— "Nước của tôi, tôi dùng. Bác sĩ lo phần của ông đi. Đừng quên ai là người đã vác những thùng hàng này qua đống đổ nát để ông có cái mà 'tính toán'."

Sự rạn nứt đầu tiên trong nhóm quyền lực đã xuất hiện. Không phải vì đạo đức, mà vì sự tranh giành quyền kiểm soát nguồn lực.

Trong khi đó, ở "vùng tối" của toa tàu, bà Lê Diệp Hạ đang thực hiện một cuộc hành trình thầm lặng. Bà biết rằng nếu cứ tiếp tục thế này, đứa trẻ An Nhi và những người già sẽ không qua nổi đêm nay. Bà bắt đầu thu thập những mẩu bánh vụn, những giọt nước đọng trên vách kính do hơi người tỏa ra.

Bà bò đến bên cạnh An Nhi, đứa trẻ đang lả đi vì đói và sốt. Bà áp bàn tay gầy guộc lên trán nó. Nóng hầm cập.

— "Bác sĩ Bách," bà Hạ gọi, giọng bà khản đặc nhưng vang rõ trong không gian im ắng. "Đứa bé bị sốt cao. Anh có thuốc hạ sốt trong kho y tế, tôi biết điều đó."

Bách không quay lại. Anh vẫn đang ghi chép.

— "Kháng sinh và thuốc hạ sốt được ưu tiên cho những người có khả năng lao động nếu họ ngã xuống. Một đứa trẻ không thể giúp chúng ta đào tuyết hay sửa máy phát điện," Bách đáp, câu trả lời như một nhát dao phẫu thuật cắt đứt hy vọng.

— "Nó là một con người!" bà Hạ hét lên, sự giận dữ khiến bà quên đi nỗi sợ hãi đối với Trần Hùng. "Anh là bác sĩ, anh đã thề gì dưới cờ y đức?"

Bách dừng bút. Anh quay lại, luồng sáng đèn pin chiếu thẳng vào mặt bà Hạ, khiến bà lóa mắt.

— "Lời thề Hippocrates không được viết cho ngày tận thế, thưa bà. Ở đây, tôi không cứu người. Tôi cứu sự tồn tại của chủng loại. Nếu tôi đưa thuốc cho đứa bé, và ngày mai Trần Hùng bị nhiễm trùng vết thương, cả đoàn tàu này sẽ mất đi sức mạnh bảo vệ duy nhất. Bà chọn đi: một đứa trẻ câm hay mười người sống sót?"

Lâm Khiết, từ góc tối, nghe thấy toàn bộ cuộc đối thoại. Anh cảm nhận được một sự thật trần trụi: Sự tàn nhẫn của Bách có một logic ghê gớm, và chính cái logic đó làm cho nó trở nên bất khả chiến bại. Anh đưa tay vào túi áo, chạm vào chiếc thẻ nhớ máy ảnh duy nhất còn sót lại. Anh không nhìn thấy gì, nhưng anh đang ghi nhớ. Anh ghi nhớ tông giọng của Bách, hơi thở hổn hển của bà Hạ và cả tiếng cười nhạt của Trần Hùng.

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía đầu toa. Tiếng kim loại va đập dữ dội.

— "Chuyện gì thế?" Hùng bật dậy, tay nắm chặt con dao.

— "Tuyết áp suất," Bách nhận định, sắc mặt hơi biến đổi. "Khối lượng tuyết bên ngoài đang đè nặng lên vỏ tàu. Nếu chúng ta không tìm cách gia cố hoặc thoát ra sớm, toa tàu này sẽ bị bẹp rúm như một vỏ lon bia."

Cái chết không còn chờ đợi ở cơn đói hay cơn sốt nữa. Nó đang chủ động ép sát từ bên ngoài. Trong khoảnh khắc đó, trật tự của Bách bị đe dọa. Sự sợ hãi bắt đầu vượt qua sự phục tùng.

An Nhi bỗng nhiên nắm chặt lấy tay bà Hạ, đôi mắt nó mở to, nhìn về phía vách tàu đang rên rỉ dưới áp lực của hàng tấn tuyết. Một giọt nước mắt lăn dài trên má nó, tan biến vào lớp bụi bẩn. Đứa trẻ không thể nói, nhưng trong cái nhìn của nó, người ta thấy một lời phán xét mà không một triết lý sinh tồn nào của Bách có thể hóa giải.