Tiếng rên rỉ của toa tàu SE-9 không còn là những âm thanh đơn lẻ. Nó chuyển sang một giai điệu trầm đục, kéo dài, giống như tiếng xương người bị nghiền nát trong một cối xay khổng lồ. Áp suất từ khối tuyết và đá lở phía trên đang tìm kiếm những điểm yếu nhất của lớp vỏ thép để xuyên thấu.
Trịnh Gia Bách đứng giữa lối đi, vệt sáng từ đèn pin của anh quét lên trần toa tàu. Những con ốc vít bắt đầu rỉ ra những giọt nước nhỏ — không phải nước ngưng tụ, mà là nước bị ép ra từ những kẽ hở siêu nhỏ do biến dạng vật lý.
— "Hùng! Đừng ngồi đó nữa," Bách ra lệnh, giọng anh đanh lại, mất đi vẻ điềm tĩnh thường nhật. "Vách ngăn toa số 2 và toa số 3 đang bị vặn xoắn. Nếu nó sập, chúng ta sẽ bị chôn sống trong một không gian chỉ còn bằng một chiếc quan tài."
Trần Hùng uể oải đứng dậy, nhưng ánh mắt hắn không có sự hoảng sợ. Hắn tận hưởng cảm giác là kẻ duy nhất có sức mạnh cơ bắp để giải quyết vấn đề. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống sàn tàu, tay nắm chặt chiếc xà beng y tế bằng thép không gỉ.
— "Bác sĩ muốn tôi làm gì? Đấm nhau với núi tuyết à?"
— "Gia cố," Bách chỉ vào dãy ghế bằng thép. "Tháo các khung ghế, chèn chúng vào góc nghiêng của vách tàu. Chúng ta cần tạo ra các điểm chịu lực tạm thời."
Cuộc lao động khổ sai bắt đầu dưới sự giám sát của luồng ánh sáng xanh lạnh. Bách phân công nhiệm vụ một cách tàn nhẫn: Nhóm Hạng A thực hiện việc tháo dỡ và khuân vác khung thép. Nhóm Hạng B, bao gồm cả Lâm Khiết, có nhiệm vụ thu gom những mảnh vải vụn và bông băng để chèn vào các khe nứt, ngăn không cho cái lạnh tràn vào nhanh hơn.
Lâm Khiết quờ quạng đôi tay trên mặt sàn. Thị giác của anh giờ đây chỉ là một màn sương đặc quánh, nhưng xúc giác lại trở nên nhạy bén đến mức đau đớn. Anh cảm nhận được độ rung của mặt sàn tàu — một nhịp rung không đều, báo hiệu sự sụp đổ đang đến gần.
— "Cẩn thận," Khiết thầm thì khi cảm thấy một bóng người nhỏ bé va vào mình.
Đó là An Nhi. Đứa trẻ đang cố gắng giúp bà Hạ gom những cuộn băng gạc. Trong bóng tối của toa tàu, đứa bé câm và người đàn ông mù bỗng trở thành những thực thể kết nối với nhau bằng một tần số riêng. Khiết nắm lấy bàn tay nhỏ bé của An Nhi, hướng dẫn nó cách nhét vải vào một kẽ hở đang rít lên tiếng gió.
Ở phía đầu toa, tiếng kim loại va chạm loảng xoảng át cả tiếng gió bão bên ngoài. Trần Hùng làm việc như một cỗ máy, nhưng mỗi khi hắn vác một khung thép nặng, hắn lại cố tình huých vào những người già đang ngồi co ro trên sàn. Hắn đang khẳng định vị thế: Kẻ làm việc là kẻ có quyền sinh sát.
— "Nhanh lên, lũ phế thải!" Hùng quát, cú đá của hắn trúng vào mạn sườn một ông cụ khiến ông ngã dúi dụi.
Bà Diệp Hạ lao đến, vòng tay ôm lấy ông cụ, ánh mắt bà nhìn Hùng chứa chan sự căm hờn nhưng bất lực. Bà nhìn sang Gia Bách, hy vọng một sự can thiệp nhân danh trật tự. Nhưng Bách chỉ đứng đó, tay bấm đồng hồ, mắt theo dõi những vết nứt. Với anh, sự hung bạo của Hùng là một cái giá chấp nhận được để đổi lấy tiến độ gia cố toa tàu.
— "Bác sĩ Bách, anh thực sự để hắn làm vậy sao?" Bà Hạ run rẩy hỏi.
Bách không nhìn bà. Anh đang quan sát một vết nứt vừa xuất hiện ngay phía trên chỗ nằm của An Nhi.
— "Bà Lê, tôi nhắc lại: chúng ta không ở trong lớp học. Nếu sự tàn nhẫn của Hùng khiến công việc nhanh hơn 10 phút, thì 10 phút đó có thể cứu mạng tất cả. Đừng dùng đạo đức để làm chậm nhịp sinh tồn."
Đúng lúc đó, một tiếng "Rắc" khô khốc vang lên. Một thanh dầm ngang trên trần tàu bị uốn cong, bắn ra một con bu lông to bằng ngón tay cái, sượt qua mang tai của Gia Bách và găm thẳng vào vách đối diện.
Cả toa tàu rúng động. Tiếng la hét hoảng loạn bùng nổ. Nhóm người yếu thế dồn lại một góc, ôm lấy nhau trong bóng tối. Trần Hùng cũng khựng lại, khuôn mặt đầy mồ hôi của hắn lần đầu tiên lộ vẻ dao động trước sức mạnh của thiên nhiên.
— "Nó sắp sập rồi!" Một thanh niên nhóm Hạng A gào lên, định tháo chạy về phía toa số 3 — toa tàu đã bị vùi lấp một nửa.
— "Đứng lại!" Bách hét lớn, luồng đèn pin chiếu thẳng vào mặt kẻ định tháo chạy. "Quay lại vị trí. Nếu toa này sập, toa số 3 sẽ là nấm mồ nhanh hơn. Chèn thanh thép đó vào ngay!"
Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Lâm Khiết vẫn ngồi yên. Anh đưa tay lên, chạm vào không trung như thể đang đo lường sự sụp đổ. Anh nghe thấy tiếng tuyết rơi trên nóc tàu — nó không còn là tiếng rơi nhẹ, mà là tiếng gõ của những ngón tay tử thần.
Cuộc hành trình ngược vào lòng núi tuyết giờ đây đã biến thành một cuộc chiến chống lại trọng lực. Trật tự của Gia Bách đang bị thử thách bởi chính cái vỏ thép mà anh cố gắng bảo vệ. Và ở một góc tối, An Nhi nhìn vào vết nứt trên trần tàu, nơi một dòng nước lạnh lẽo bắt đầu rỉ xuống, như một dòng lệ chảy ra từ con mắt của định mệnh.