Khi không gian bị nén chặt, mùi hương trở thành một bản cáo trạng. Trong toa tàu số 2, mùi gỉ sắt bị đánh bại bởi mùi hôi hám của những cơ thể không được tắm rửa, mùi chua loét của nỗi sợ và mùi ẩm mốc từ những cuộn băng gạc ướt đẫm. Nhưng đáng sợ nhất chính là mùi của sự im lặng — thứ sự im lặng căng như một sợi dây đàn sắp đứt.
Vết nứt trên trần tàu mà An Nhi nhìn thấy ban nãy giờ đã lan rộng, trông giống như một con rết khổng lồ đang bò ngang qua lớp vỏ thép. Nước tuyết tan chảy theo kẽ hở, nhỏ xuống từng giọt đều đặn, lạnh buốt, rơi đúng vào vị trí của nhóm người yếu thế.
— "Dịch ra! Tất cả dịch sang bên trái!" Trần Hùng quát lớn, tay vung chiếc xà beng đẩy lùi nhóm người Hạng C.
Hắn đang chiếm lấy phần diện tích khô ráo nhất, gần trung tâm của khung thép gia cố. Hắn không chỉ muốn sống, hắn muốn sống một cách thoải mái nhất trong cái chuồng bằng thép này. Sự tranh giành vị trí bắt đầu nổ ra. Những tiếng chửi thề, tiếng va chạm cơ thể và tiếng khóc kìm nén tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn của một bầy thú bị dồn vào đường cùng.
Trịnh Gia Bách không can thiệp. Anh đang bận rộn với việc phân loại lại số dược phẩm còn sót lại dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn pin sắp cạn pin. Với anh, sự hỗn loạn là một phản ứng hóa học tự nhiên khi nồng độ oxy giảm và áp suất tăng. Anh chỉ quan tâm đến kết quả cuối cùng: Ai sẽ còn đủ sức để cầm cự đến ngày mai?
— "Bác sĩ, ông phải nói gì đi chứ!" Một người đàn ông thuộc nhóm Hạng B, khuôn mặt bầm tím vì bị Hùng huých ngã, gào lên. "Hắn đang chiếm hết chỗ nằm khô ráo. Chúng tôi phải ngồi trên vũng nước lạnh này sao?"
Bách ngước lên, luồng sáng đèn pin quét qua khuôn mặt đầy phẫn uất của người đàn ông, rồi dừng lại ở gương mặt bình thản đến đáng sợ của Trần Hùng.
— "Hùng có nhiệm vụ giữ vững khung thép. Nếu anh ta bị nhiễm lạnh hoặc viêm phổi, cái trần này sẽ đè nát tất cả chúng ta trong vòng một giờ," Bách đáp, giọng anh vẫn giữ một sắc thái trung tính đến lạnh người. "Trong toán học sinh tồn, giá trị của một người bảo vệ cao hơn giá trị của mười người đang run rẩy."
Câu trả lời của Bách giống như một gáo nước lạnh dội vào đống lửa phẫn nộ đang nhen nhóm. Sự bất công đã được hợp thức hóa bằng cái gọi là "toán học sinh tồn".
Bà Lê Diệp Hạ ngồi trong vũng nước, ôm chặt An Nhi vào lòng. Bà cảm nhận được cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ đang run lên bần bật. Cơn sốt của nó không giảm, mà dường như đang đốt cháy dần sinh lực cuối cùng. Bà nhìn vào bóng lưng của Gia Bách, rồi nhìn sang Lâm Khiết — người vẫn ngồi bất động như một bức tượng gỗ.
— "Anh Khiết," bà Hạ thì thào, "anh có thấy không? Họ đang biến chúng ta thành những con vật tế thần."
Lâm Khiết khẽ ngẩng đầu. Đôi mắt anh trắng dã, không tiêu cự, nhưng dường như anh đang "nghe" thấy cả những gì bà không nói ra.
— "Tôi không thấy, bà Hạ. Nhưng tôi ngửi thấy," Khiết trả lời, giọng anh trầm xuống. "Tôi ngửi thấy mùi của sự thối rữa. Không phải thối rữa thể xác, mà là thối rữa của những thỏa ước lương tâm. Bác sĩ Bách đang đổi linh hồn mình lấy những con số, còn Trần Hùng đang đổi nhân tính lấy một chỗ nằm khô ráo."
Khiết đưa tay ra, chạm vào vách tàu đang rỉ nước. Anh cảm nhận được nhịp rung của khối tuyết bên ngoài qua đầu ngón tay.
— "Bà có biết điều gì đáng sợ hơn cả tuyết lở không?" Khiết hỏi, nhưng không đợi bà trả lời. "Đó là khi chúng ta bắt đầu tin rằng sự tàn nhẫn là cách duy nhất để sống sót. Khi đó, dù cứu hộ có đến, thứ họ cứu được cũng chỉ là những cái xác biết đi."
Đúng lúc đó, một tiếng động lạ vang lên từ phía cuối toa tàu. Không phải tiếng kim loại, mà là tiếng cào cấu sột soạt vào lớp vỏ thép từ bên ngoài.
Cả toa tàu đột ngột lặng ngắt. Trần Hùng nắm chặt xà beng, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Gia Bách tắt đèn pin, bóng tối bao trùm tất cả. Họ nín thở, lắng nghe. Tiếng cào cấu ngày càng rõ hơn, gấp gáp hơn, như thể có một thứ gì đó đang cố gắng chui vào bên trong.
— "Là thú rừng sao?" Hùng thì thào, giọng run rẩy — một nỗi sợ bản năng đối với những thứ không xác định.
— "Không," Bách đáp, giọng anh lần đầu tiên có chút xao động. "Thú rừng không cào vào thép theo nhịp điệu thế kia."
Tiếng cào cấu dừng lại, thay vào đó là một tiếng gõ nhịp nhàng vào vách tàu. Cộc. Cộc. Cộc.
Hy vọng lóe lên trong lòng mọi người. Là đội cứu hộ? Hay là một người sống sót khác từ các toa tàu đã bị vùi lấp? Nhưng trong cái không gian chật hẹp, đầy thù địch này, sự xuất hiện của một "người khác" không chỉ mang đến hy vọng, mà còn mang đến một nỗi lo sợ mới: Thêm một miệng ăn, thêm một kẻ tranh giành vị trí khô ráo.
Bách nhìn về phía cánh cửa bị kẹt cứng bởi tuyết. Anh biết mình phải đưa ra một quyết định. Mở cửa có nghĩa là chấp nhận rủi ro tuyết tràn vào và mất đi nhiệt lượng dự trữ, nhưng cũng có thể là sự cứu rỗi.
Sự phiêu lưu tâm lý giờ đây đã bước sang một chương mới: Khi con người sợ hãi cả sự cứu rỗi, vì sự cứu rỗi ấy có cái giá quá đắt.