Tiếng gõ vào vách thép không hề nhanh, nó đều đặn và nặng nề như nhịp gõ của một chiếc đồng hồ quả lắc trong một ngôi nhà hoang. Cộc. Cộc. Cộc. Mỗi âm thanh vang lên đều khiến những người bên trong toa số 2 nảy người lên vì kinh hãi.
— "Mở cửa không?" Trần Hùng hỏi, giọng gã thều thào nhưng đầy vẻ đe dọa. Gã nắm chặt chiếc xà beng, đôi mắt vằn đỏ nhìn chằm chằm vào khe cửa bị kẹt.
Trịnh Gia Bách không trả lời ngay. Anh đang tính toán. Nếu đó là cứu hộ, tại sao không có tiếng động cơ trực thăng hay tiếng loa phóng thanh? Nếu đó là một người sống sót khác, liệu người đó có mang theo nguồn lực gì không, hay chỉ là một cái miệng đói nữa đang tìm cách chen chân vào cái không gian vốn đã nghẹt thở này?
— "Chúng ta phải mở," bà Diệp Hạ lên tiếng, giọng bà run rẩy nhưng chứa đựng một sự khẩn thiết cuối cùng. "Có thể là ai đó từ toa số 4. Họ có thể đang bị thương."
— "Im đi, bà già!" Hùng gắt lên. "Một người nữa vào đây nghĩa là oxy hết nhanh hơn, nước hết nhanh hơn. Bác sĩ, ông quyết định đi!"
Bách bật đèn pin, luồng sáng quét qua khuôn mặt của mọi người. Anh nhìn thấy sự hy vọng yếu ớt của bà Hạ, sự tàn nhẫn của Hùng, và sự im lặng rợn người của Lâm Khiết. Cuối cùng, anh gật đầu.
— "Hùng, cậy chốt. Những người khác lùi lại phía sau khung thép gia cố. Đề phòng tuyết tràn vào."
Trần Hùng nghiến răng, tra đầu xà beng vào khe cửa. Gã dùng hết sức bình sinh, những thớ thịt trên cánh tay gồ lên như những sợi dây thừng. Tiếng kim loại bị uốn cong rít lên ghê rợn, và rồi một luồng khí lạnh buốt giá ùa vào, mang theo cả bụi tuyết trắng xóa.
Cánh cửa hé mở một khoảng nhỏ. Qua khe hẹp, một bàn tay tái nhợt, đầy vết xước tím tái thọc vào. Nó không giống bàn tay người sống; nó cứng đờ và lạnh lẽo như băng đá.
— "Giúp... giúp với..." một giọng nói khàn đặc, đứt quãng vang lên.
Hùng dùng sức đẩy mạnh cánh cửa thêm một chút. Một người đàn ông lảo đảo ngã vào trong, toàn thân được phủ bởi một lớp sương giá dày đặc. Đó là người soát vé của đoàn tàu, bộ đồng phục của ông ta đã rách tả tơi, và một bên vai bị biến dạng hoàn toàn do sức ép của đống đổ nát.
Nhưng ông ta không đi một mình. Phía sau ông ta, trong bóng tối của hầm tuyết, là hai bóng người khác đang cố gắng bò vào.
— "Dừng lại!" Gia Bách quát lớn, bước lên phía trước.
Luồng ánh sáng đèn pin của anh soi rõ khuôn mặt của những kẻ mới đến. Họ trông như những thây ma: mắt trũng sâu, môi thâm tím, và sự thèm khát sự sống hiện rõ đến mức điên cuồng.
— "Chỉ một người thôi," Bách nói, giọng anh lạnh lùng như một bản án. "Hùng, đóng cửa lại."
— "Anh nói cái gì?" Người soát vé thào thào, cố gắng giữ cánh cửa không bị khép lại. "Họ là hành khách... họ ở toa số 4... tòa đó sập rồi, tất cả chết cả rồi, chỉ còn họ..."
— "Toa này đã đủ định mức," Bách bước tới, dùng chân đạp mạnh vào cánh cửa. "Chúng tôi không có đủ thực phẩm và oxy cho thêm ba người. Nếu để tất cả vào, mười phút nữa chúng ta sẽ cùng chết ngạt."
Một cuộc giằng co tàn khốc diễn ra ngay tại cửa hầm. Một bên là sự sống đang cố chen chân vào, một bên là sự sống đang cố đẩy cái chết ra ngoài. Bà Diệp Hạ lao đến, cố gắng ngăn Hùng đóng cửa, nhưng gã chỉ cần một cú hích tay đã khiến bà ngã nhào xuống vũng nước lạnh lẽo.
An Nhi bỗng nhiên bật dậy. Đứa trẻ không thể nói, nhưng nó lao đến, ôm chặt lấy chân Trần Hùng, miệng phát ra những tiếng kêu ư ử xé lòng. Hùng định đá văng đứa bé ra, nhưng ánh mắt của Lâm Khiết — dù không nhìn thấy gì — lại hướng thẳng về phía gã.
— "Hùng," Khiết nói, giọng anh bình thản một cách kỳ lạ. "Nếu anh đóng cánh cửa đó bằng máu, anh sẽ không bao giờ mở lại được nó nữa."
Nhưng sự thật nghiệt ngã đã thắng thế. Gia Bách không để cảm xúc can thiệp. Anh cùng Hùng hợp lực, dùng sức nặng của hai gã đàn ông khỏe mạnh nhất ép chặt cánh cửa. Tiếng la hét của những kẻ bên ngoài bị bóp nghẹt, thay thế bằng tiếng "khậc" của chốt thép được đóng lại.
Bên ngoài lại là tiếng gõ. Nhưng lần này, nó không còn đều đặn nữa. Nó là tiếng cào cấu điên cuồng, tiếng đấm vào thép cho đến khi âm thanh lịm dần, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe hở.
Trong toa tàu, sự im lặng bao trùm như một chiếc khăn liệm. Người soát vé nằm bẹp trên sàn, đôi mắt mở trừng trừng nhìn vào trần tàu rỉ nước. Ông ta đã vào được bên trong, nhưng ông ta đã mất đi những người đồng hành.
— "Chúc mừng ông đã sống sót," Gia Bách nói, lau vệt mồ hôi trên trán rồi thản nhiên quay về chỗ ngồi của mình. "Khẩu phần của ông sẽ là 200 calo. Nhóm Hạng C."
Lâm Khiết ngồi lại chỗ cũ, tay anh run rẩy chạm vào lòng bàn tay lạnh ngắt của An Nhi. Anh không cần đôi mắt để biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, toa tàu SE-9 không còn là nơi cứu hộ nữa. Nó đã chính thức trở thành một địa ngục thu nhỏ, nơi mỗi hơi thở đều thấm đẫm mùi của sự phản bội.