Sáng ngày thứ tư, không khí trong toa tàu không còn là chất khí bình thường để thở; nó đặc quánh như một thứ nhựa lỏng, mang theo vị mặn của mồ hôi, mùi gắt của amoniac và sự căm hờn đang lên men.
Sự xuất hiện của người soát vé — ông giáo già tên Vinh — đã làm đảo lộn cái "toán học sinh tồn" mà Trịnh Gia Bách dày công thiết lập. Thêm một miệng ăn, thêm một cơ thể tỏa nhiệt, đồng nghĩa với việc khẩu phần của những người khác bị gọt tỉa đi một cách tàn nhẫn.
Gia Bách ngồi trước chiếc bàn gấp y tế, đôi mắt thâm quầng sau một đêm không ngủ. Anh đang dùng một chiếc cân tiểu ly để chia những mẩu lương khô.
— "Bữa sáng," Bách tuyên bố. Giọng anh khản đặc nhưng vẫn mang quyền lực của một kẻ nắm giữ sự sống.
Hạng A nhận được hai mẩu lương khô và một ngụm nước lớn. Hạng B nhận được một mẩu. Hạng C — bao gồm cả ông Vinh, bà Hạ và đứa trẻ An Nhi — chỉ nhận được một mẩu bánh quy nhỏ bằng nửa bao diêm.
Trần Hùng cầm lấy phần ăn của mình, hắn nhai nhồm nhoàm, tiếng răng rắc của miếng bánh khô khốc vang lên trong sự im lặng của toa tàu như một sự sỉ nhục. Hắn liếc nhìn về phía bà Hạ đang cố gắng bẻ đôi mẩu bánh quy của mình để nhường cho An Nhi.
— "Này bác sĩ," Hùng nói, môi vẫn còn dính vụn bánh. "Tại sao gã mới đến lại được ăn? Lão ta gãy vai, chẳng làm được việc gì ngoài việc rên rỉ. Theo luật của ông, lão là rác thải chứ?"
Ông Vinh co rúm người lại trong góc tối, cánh tay gãy được băng bó xộc xệch run lên bần bật. Nỗi sợ hãi kẻ bạo lực còn lớn hơn cả cơn đau thể xác.
— "Luật của tôi là duy trì sự ổn định," Bách đáp mà không ngẩng đầu lên. "Nếu chúng ta vứt người ra ngoài ngay sau khi họ vừa vào, những người khác sẽ nổi loạn vì họ biết mình sẽ là người tiếp theo. Đó là tâm lý học đám đông, Hùng ạ. Nhưng đừng lo, nếu lão không bình phục trong hai ngày tới, tôi sẽ có cách điều chỉnh."
Lâm Khiết ngồi dựa vào vách tàu, bàn tay anh lần tìm những mảnh vụn bánh rơi trên gấu áo. Anh không ăn ngay. Anh cảm nhận miếng bánh khô khốc trong lòng bàn tay, nghĩ về việc người ta có thể bán rẻ linh hồn chỉ để đổi lấy mười gram tinh bột này.
— "Bác sĩ Bách," Khiết lên tiếng, đôi mắt mù lòa hướng về phía nguồn sáng duy nhất. "Anh có ngửi thấy mùi gì không?"
Bách dừng tay. "Mùi gì?"
— "Mùi của thịt người."
Cả toa tàu đột ngột lặng ngắt. Trần Hùng ngừng nhai, tay đặt lên chuôi dao bấm. Bà Hạ ôm chặt An Nhi, nín thở.
— "Anh đang nói nhảm cái gì thế, đồ mù?" Hùng gắt.
— "Tôi không nói về nghĩa đen," Khiết bình thản đáp. "Tôi nói về sự căm hờn. Khi anh ăn phần của người khác, anh đang ăn chính sự sống của họ. Cơn đói này không giết chết chúng ta nhanh bằng sự thù ghét đâu. Nhìn kìa, Hùng. Anh có thấy ánh mắt của cậu thanh niên ở toa số 3 đang nhìn vào chai nước của anh không?"
Hùng quay ngoắt lại. Một thanh niên nhóm Hạng B nhanh chóng cúi mặt xuống, nhưng sự thèm khát và căm giận trong mắt anh ta không thể che giấu kịp. Sự phân hóa giai cấp đã tạo ra một hố ngăn cách sâu hoắm. Nhóm người yếu thế không còn nhìn Gia Bách như một vị cứu tinh, mà như một kẻ bóc lột.
Bà Diệp Hạ đứng dậy, đôi chân run rẩy vì thiếu chất nhưng đôi mắt bà rực sáng một vẻ quyết liệt lạ thường. Bà đi đến trước mặt Gia Bách, đặt mẩu bánh quy duy nhất của mình xuống bàn.
— "Tôi không ăn. Hãy đưa nó cho ông Vinh. Ông ấy cần năng lượng để giữ ấm cho vết thương."
— "Bà Lê, đừng diễn kịch thánh thiện nữa," Bách lạnh lùng đẩy mẩu bánh lại. "Quy tắc là quy tắc. Nếu bà không ăn, tôi sẽ tịch thu nó vào kho dự trữ."
— "Anh không phải là Chúa!" Bà Hạ gào lên, giọng nói vỡ vụn. "Anh chỉ là một kẻ sợ hãi đang cố gắng che đậy nỗi sợ của mình bằng những con số!"
Bách đứng bật dậy. Lần đầu tiên anh mất đi sự điềm tĩnh. Anh bước tới sát bà Hạ, luồng sáng đèn pin chiếu thẳng vào đồng tử bà.
— "Tôi sợ hãi? Đúng, tôi sợ hãi việc tất cả chúng ta sẽ thối rữa ở đây vì sự ủy mị của bà. Bà muốn làm người tốt? Được thôi. Nhưng người tốt thường chết đầu tiên. Nếu bà muốn hy sinh, hãy làm điều đó một mình, đừng kéo đứa trẻ này theo."
Trần Hùng cười hố hố, hắn đứng dậy, bước đến gần bà Hạ với vẻ đe dọa. "Bác sĩ nói đúng đấy bà giáo. Ở đây không có chỗ cho lòng thương hại. Nếu bà còn làm loạn, tôi sẽ tống bà và cả gã què này ra ngoài với những người bạn của các người đấy."
Cơn giận dữ bùng nổ thầm lặng. Dưới sàn tàu rỉ nước, những người thuộc nhóm Hạng B và C bắt đầu trao cho nhau những cái nhìn đầy ám hiệu. Một liên minh của những kẻ bị ruồng bỏ đang hình thành. Họ không có sức mạnh của Hùng, không có trí tuệ của Bách, nhưng họ có sự tuyệt vọng — thứ vũ khí đáng sợ nhất của con người.
Đêm đó, khi tiếng gió bão bên ngoài dịu đi một chút, thay vào đó là tiếng rắc rắc của băng giá, Lâm Khiết nghe thấy tiếng thì thầm ở góc toa.
— "Chúng ta phải lấy chìa khóa kho dự trữ... đêm mai... khi thằng khốn đó ngủ..."
Khiết khép mắt lại. Anh biết, bữa ăn của sự căm hờn đã kết thúc, và giờ là lúc cho cuộc săn người bắt đầu. Sự phiêu lưu trong không gian hẹp giờ đây đã chuyển sang một nấc thang tàn khốc hơn: Nội chiến.