Bóng tối trong toa tàu SE-9 không bao giờ là sự tĩnh lặng tuyệt đối. Nó là một thực thể sống động, đầy rẫy những tiếng sột soạt, tiếng thở dốc và tiếng kim loại rên rỉ. Nhưng đêm nay, cái bóng tối ấy mang một mùi vị khác: mùi của kim loại lạnh và sự quyết tâm tuyệt vọng.
Trịnh Gia Bách nằm trên chiếc ghế băng ở toa số 2, mắt nhắm nhưng tâm trí vẫn căng như dây đàn. Chiếc đèn pin chuyên dụng đặt ngay sát tầm tay, và bên dưới gối là bộ dao mổ bằng thép không gỉ — thứ vũ khí duy nhất anh tin tưởng. Anh biết trật tự mình thiết lập đang lung lay. Khi cái bụng rỗng bắt đầu gặm nhấm lý trí, con người sẽ không còn sợ chết, họ chỉ sợ phải chết trong cơn đói.
Ở góc toa đối diện, Trần Hùng ngáy pho pho. Sự tự tin vào sức mạnh cơ bắp khiến gã chủ quan. Gã tin rằng chiếc xà beng và nắm đấm của mình đủ để khuất phục "lũ chuột nhắt" hạng B và C. Gã không biết rằng, những con chuột nhắt khi bị dồn vào đường cùng sẽ trở thành những kẻ săn mồi đáng sợ nhất.
— "Bây giờ..." một tiếng thì thầm mỏng như cánh gián vang lên từ nhóm Hạng B.
Lâm Khiết, dù ngồi cách đó một đoạn, vẫn nghe thấy nhịp tim đập loạn của người thanh niên tên Tuấn — kẻ có cha đang hấp hối vì thiếu nước ở toa bên cạnh. Khiết không nhúc nhích. Anh cảm nhận được sự chuyển động của không khí khi ba bóng người lặng lẽ bò trườn trên sàn tàu ẩm ướt. Họ hướng về phía chiếc tủ y tế, nơi cất giữ những bánh lương khô cuối cùng và các chai nước khoáng.
Bà Lê Diệp Hạ thức giấc bởi một hơi lạnh bất thường. Bà thấy An Nhi đang run rẩy nhìn trân trân vào bóng tối. Bà định lên tiếng, nhưng một bàn tay thô ráp đã bịt chặt miệng bà.
— "Im lặng, bà giáo. Nếu bà muốn đứa trẻ có cái ăn, hãy ngồi yên," giọng Tuấn rít qua kẽ răng.
Cuộc nổi dậy bắt đầu không bằng tiếng súng, mà bằng tiếng "cạch" khô khốc của ổ khóa bị cạy.
Ngay lập tức, luồng sáng đèn pin của Gia Bách bật tung, xé toạc màn đêm.
— "Đứng yên!" Bách quát lớn.
Ánh sáng trắng xanh soi rõ ba thanh niên đang vây quanh tủ thực phẩm. Tuấn cầm trong tay một thanh sắt nhọn hoắt được mài ra từ khung ghế. Khuôn mặt cậu ta méo mó vì sợ hãi và giận dữ.
— "Tránh ra, bác sĩ! Chúng tôi chỉ lấy phần của mình. Ông không có quyền bỏ đói cha tôi để nuôi gã đồ tể kia!" Tuấn hét lên, chỉ tay về phía Trần Hùng lúc này đã choàng tỉnh, mặt đằng đằng sát khí.
— "Lũ rác rưởi!" Hùng gầm lên, vớ lấy chiếc xà beng. Gã lao tới như một con gấu xám bị đánh thức.
Một khung cảnh hỗn loạn bùng nổ trong không gian hẹp. Tiếng kim loại va đập, tiếng gào thét và tiếng va chạm xác thịt. Gia Bách không xông vào cuộc chiến cơ bắp. Anh đứng đó, luồng sáng đèn pin quét liên tục để chỉ điểm vị trí của những kẻ nổi loạn cho Hùng. Với Bách, đây là một cuộc "phẫu thuật" cần thiết để loại bỏ những tế bào loạn biệt.
— "Hùng, bên trái!" Bách ra lệnh.
Chiếc xà beng của Hùng giáng xuống vai Tuấn một cú chí mạng. Tiếng xương rạn nắc nẻ vang lên khô khốc. Tuấn ngã gục, nhưng hai người còn lại vẫn điên cuồng lao vào Hùng. Họ không chiến đấu để thắng; họ chiến đấu vì cơn đói đã hóa điên.
Giữa lúc đó, một tiếng động kinh hoàng khác vang lên. Không phải từ con người, mà từ chính toa tàu. Áp lực tuyết bên ngoài, cộng với sự rung động mạnh từ cuộc ẩu đả, đã khiến một đoạn khung thép gia cố bị chệch hướng.
Rắc!
Một phần trần tàu sụp xuống ngay giữa toa, ngăn cách nhóm của Bách và nhóm nổi loạn. Bụi bẩn và tuyết lạnh tràn vào trắng xóa.
Trong khoảnh khắc hỗn độn, Lâm Khiết cảm nhận được một sự dịch chuyển. Anh không nhìn thấy, nhưng thính giác nhạy bén cho anh biết có kẻ đã lợi dụng lúc lộn xộn để thực hiện mục đích thật sự. Không phải thực phẩm.
— "Chìa khóa!" Khiết thét lên. "Bác sĩ, hắn lấy chìa khóa hầm máy rồi!"
Bách giật mình kiểm tra túi áo. Trống rỗng. Kẻ lấy chìa khóa không phải Tuấn, mà là ông Vinh — người soát vé què quặt mà họ vừa cứu vào. Ông ta đã âm thầm bò qua đám đông trong lúc mọi người tập trung vào cuộc chiến.
Ông Vinh đứng ở phía bên kia đống đổ nát, gương mặt già nua dưới ánh đèn pin trông như một bóng ma thực thụ. Ông ta cầm chiếc chìa khóa vạn năng của đoàn tàu, đôi mắt rực lên một vẻ điên rồ.
— "Các người muốn sống bằng cách giẫm đạp lên nhau?" Ông Vinh cười sằng sặc, giọng cười lẫn trong tiếng gió rít. "Vậy thì hãy cùng nhau nếm trải cái lạnh thật sự đi. Tôi sẽ mở van xả nhiệt của toa số 2. Nếu tôi không cứu được người của tôi ở toa 4, thì không ai ở đây được phép ấm áp cả!"
— "Lão già điên! Dừng lại!" Hùng gào lên, cố gắng trèo qua đống đổ nát nhưng bị vướng bởi những thanh thép vẹo vọ.
Gia Bách đứng sững lại. Lần đầu tiên, anh cảm thấy cái "toán học sinh tồn" của mình hoàn toàn thất bại trước sự biến dị của tâm lý con người. Anh đã tính đến cơn đói, tính đến sức mạnh, nhưng anh không tính đến sự báo thù của một kẻ không còn gì để mất.
Đêm của những bóng ma đã biến thành đêm của sự phán xét. Và cái lạnh, giờ đây, mới thực sự bắt đầu thâm nhập vào tận xương tủy của họ.