MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhi tuyết tan máu sẽ lạnhChương 11: CÁI CHẾT CỦA SỰ TỬ TẾ

Khi tuyết tan máu sẽ lạnh

Chương 11: CÁI CHẾT CỦA SỰ TỬ TẾ

1,007 từ · ~6 phút đọc

Cái lạnh sau khi van xả nhiệt bị mở không còn là cái buốt giá thông thường; nó là một thứ chất lỏng vô hình, đậm đặc, tràn vào phổi và làm đông cứng dòng máu ngay trong huyết quản. Tiếng rít của luồng khí thoát ra từ hệ thống máy xả nghe như tiếng cười ngạo nghễ của ông Vinh phía bên kia đống đổ nát.

Trong toa tàu số 2, nhiệt độ sụt giảm với tốc độ kinh hoàng. Hơi thở của con người giờ đây trắng xóa và dày đặc như sương mù, che lấp cả ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin của Gia Bách.

— "Lão già khốn khiếp! Tôi sẽ giết lão!" Trần Hùng gầm lên. Gã điên cuồng dùng xà beng nậy những thanh thép chèn lối đi, nhưng áp lực từ đống đổ nát quá lớn. Mỗi hành động của gã chỉ khiến toa tàu rung rinh, đe dọa sụp đổ hoàn toàn.

Trịnh Gia Bách đứng bất động. Đôi mắt anh nheo lại sau mặt kính bắt đầu đóng một lớp màng băng mỏng. Anh đang tính toán thời gian. Với tốc độ mất nhiệt này, trong vòng 30 phút nữa, những người già và trẻ nhỏ sẽ rơi vào trạng thái hạ thân nhiệt cấp độ 3. Tim họ sẽ loạn nhịp và ngừng đập trước khi đội cứu hộ kịp nhấc một tảng đá nào lên.

Bà Lê Diệp Hạ quỳ trên sàn tàu rỉ nước, cố gắng che chắn cho An Nhi bằng chính cơ thể gầy gò của mình. Bà lột chiếc áo khoác len cuối cùng, bọc lấy đứa trẻ. An Nhi không còn kêu ư ử nữa; đôi môi nó tím tái, mắt lờ đờ, hơi thở đứt quãng.

— "Bác sĩ Bách... làm ơn..." giọng bà Hạ yếu ớt như một tiếng lá khô rơi. "Đừng để nó chết như thế này."

Bách nhìn bà, rồi nhìn sang Lâm Khiết — người đang dùng đôi tai để "quan sát" cái chết đang đến gần. Khiết không run rẩy, anh ngồi thiền định như thể đã chấp nhận số phận.

— "Có một cách," Bách đột ngột lên tiếng. Giọng anh không còn lạnh lùng, mà mang một thứ âm hưởng trầm đục, xa xăm. "Hệ thống sưởi bị hở van, nhưng lõi pin nhiệt vẫn còn hoạt động ở toa số 1 — toa máy. Nếu có ai đó bò qua khe hẹp phía dưới gầm tàu, chui vào buồng máy và đóng van thủ công, chúng ta sẽ có lại hơi ấm."

— "Bò qua đó sao?" Hùng dừng tay, nhìn vào khe hở tối om, chật hẹp chỉ vừa một người lách qua, nơi những cạnh thép sắc nhọn chĩa ra như răng cá mập. "Tuyết đang lấp đầy gầm tàu. Ai chui xuống đó là tự sát. Một lần rung động là đá đè nát xương."

— "Tôi sẽ đi," một giọng nói khô khốc vang lên.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Khiết. Anh đứng dậy, đôi tay bám vào thành ghế để giữ thăng bằng.

— "Anh bị mù, Khiết. Anh không thể thấy đường để đóng van đâu," Bách phản bác ngay lập tức.

— "Tôi không thấy đường bằng mắt, nhưng tôi thuộc lòng sơ đồ đoàn tàu này bằng xúc giác. Tôi đã chụp hàng ngàn bức ảnh về nó trước khi mắt tôi hỏng," Khiết nói, một nụ cười nhạt xuất hiện trên môi. "Và quan trọng hơn, tôi là kẻ ít giá trị nhất trong cái 'toán học sinh tồn' của anh, đúng không bác sĩ? Tôi không thể đào tuyết, không thể phẫu thuật. Nếu có ai phải chết, hãy để là tôi."

Một sự im lặng bao trùm. Ngay cả Trần Hùng cũng không lên tiếng chế nhạo. Sự tử tế, thứ mà họ tưởng đã chết từ chương 1, giờ đây lại hiện hình một cách rực rỡ và đau đớn nhất.

— "Khiết..." Bà Hạ thốt lên, nước mắt bà đóng thành những hạt băng nhỏ trên gò má.

— "Bà giáo, giữ lấy đứa bé," Khiết nói, rồi quay sang hướng của Gia Bách. "Bác sĩ, nếu tôi không trở lại... hãy hứa là anh sẽ đưa An Nhi ra ngoài. Đừng dùng nó làm vật hy sinh cho bất kỳ phép tính nào nữa."

Gia Bách không hứa. Anh chỉ im lặng đưa cho Khiết chiếc đèn pin nhỏ cầm tay. Khiết từ chối.

— "Tôi không cần ánh sáng. Bóng tối là nhà của tôi rồi."

Khiết nằm xuống, bò vào khe hẹp dưới gầm tàu. Tiếng kim loại cào vào áo khoác anh, tiếng tuyết lở sột soạt ngay trên đầu, và rồi hình bóng anh biến mất vào hư vô.

Mười phút trôi qua. Mười lăm phút. Mỗi giây đồng hồ tích tắc là một nhát dao khía vào lòng người sống sót. Trần Hùng không còn quát tháo, gã ngồi thụp xuống, nhìn chăm chăm vào khe hở. Bà Hạ ôm chặt đứa bé, miệng lẩm nhẩm một bài kinh cầu nguyện cũ kỹ.

Đột nhiên, tiếng rít của van xả ngừng lại. Một tiếng "khục" vang lên từ hệ thống ống dẫn, và rồi, một luồng khí ấm áp — rất mỏng manh nhưng đủ để nhận biết — bắt đầu tỏa ra từ các hốc tường.

Họ đã có lại hơi ấm. Nhưng Lâm Khiết không trở về.

Phía bên kia đống đổ nát, tiếng cười của ông Vinh cũng tắt ngấm. Thay vào đó là tiếng sụp đổ của một khối đá lớn ngay vị trí buồng máy.

Sự tử tế đã chết để cứu lấy những kẻ tàn nhẫn. Gia Bách đứng dậy, cảm nhận hơi ấm đang mơn man trên da thịt, nhưng trong lòng anh, một sự trống rỗng vô hình đang lớn dần. Anh vừa thắng một phép tính, nhưng dường như anh đã mất đi một thứ gì đó mà không một con số nào có thể bù đắp được.

— "Ghi vào sổ tay," Bách nói thầm với chính mình, giọng run rẩy. "Nguồn lực nhiệt: Đã phục hồi. Chi phí: Lâm Khiết."