Hơi ấm trở lại toa số 2 giống như một liều thuốc phiện: nó xoa dịu cơn đau thể xác nhưng đồng thời làm tê liệt những cảnh giác đạo đức cuối cùng. Khi da thịt không còn run rẩy, sự tàn nhẫn bắt đầu tìm lại được nhịp đập của nó.
Trần Hùng là kẻ đầu tiên hồi sức. Gã đứng dậy, bẻ khớp tay rắc rắc, đôi mắt găm chặt vào đống đổ nát ngăn cách với ông Vinh. Sự hy sinh của Lâm Khiết không khiến gã cảm động; nó chỉ khiến gã cảm thấy mình vừa bị tước đoạt mất một "lá chắn" và suýt nữa là mạng sống. Cơn giận của một kẻ suýt chết rét biến thành một thứ năng lượng bạo ngược.
— "Tránh ra," Hùng gầm lên với những người nhóm Hạng B đang lảng vảng gần đó.
Gã dùng chiếc xà beng thọc mạnh vào khe hở mà Lâm Khiết vừa chui qua. Với sức mạnh của một kẻ vừa được "nạp" lại nhiệt lượng, Hùng điên cuồng phá dỡ những mảng thép vẹo vọ. Gã không tìm Khiết. Gã tìm ông Vinh.
Trịnh Gia Bách đứng khoanh tay, tựa lưng vào vách tàu. Anh nhìn thấy tất cả nhưng không ngăn cản. Trong thâm tâm vị bác sĩ, ông Vinh giờ đây là một "khối u" gây loạn, một biến số phá hoại hệ thống. Việc cắt bỏ khối u này là điều cần thiết để duy trì quyền kiểm soát.
— "Để hắn làm đi," Bách nói khẽ khi bà Hạ định can ngăn. "Lão già đó đã mở van xả nhiệt. Lão đã định giết tất cả chúng ta. Đó là công lý, bà Lê."
Bà Hạ nhìn Bách, ánh mắt bà tràn đầy sự kinh hãi. — "Anh gọi sự hành hình là công lý sao? Lâm Khiết vừa chết để chúng ta sống, và việc đầu tiên chúng ta làm là đi giết người?"
Bách không trả lời. Anh quay sang nhìn An Nhi. Đứa trẻ đã tỉnh, đôi mắt nó to tròn, phản chiếu bóng dáng bạo lực của Trần Hùng qua khe hở thép. Nó không khóc, chỉ run rẩy một cách vô hồn.
Ầm!
Một mảng vách ngăn đổ sập. Trần Hùng lao qua đống đổ nát như một con thú dữ vồ mồi. Phía bên kia, ông Vinh đang ngồi bệt dưới sàn, hơi thở khò khè, tay vẫn nắm chặt chiếc chìa khóa vạn năng. Ông ta không chạy, có lẽ vì đôi chân què quặt không cho phép, hoặc vì ông ta đã thực sự phát điên.
— "Thằng khốn đồ tể..." Ông Vinh cười khùng khục, máu rỉ ra từ khóe miệng. "Mày nghĩ mày sống được sao? Tao đã nghe thấy tiếng núi... nó đang chuyển mình... các người sẽ chết trong cái hộp sắt này..."
Tiếng cười của ông ta bị dập tắt bởi một cú đấm tàn khốc của Hùng. Gã không dùng xà beng ngay lập tức; gã muốn dùng tay trần để cảm nhận sự trừng phạt. Tiếng va chạm của nắm đấm vào da thịt vang lên khô khốc trong không gian hẹp.
Máu bắn lên lớp tuyết trắng tràn vào từ khe nứt trên trần tàu. Màu đỏ thẫm trên nền trắng tinh khiết tạo nên một khung cảnh rùng rợn, một sự đối lập tuyệt đối giữa thiên nhiên thanh sạch và sự suy đồi của con người.
— "Đủ rồi, Hùng! Lấy chiếc chìa khóa!" Gia Bách ra lệnh từ phía bên kia.
Nhưng Hùng đã mất kiểm soát. Gã túm lấy cổ áo ông Vinh, nhấc bổng ông già gầy guộc lên. — "Mày thích lạnh đúng không? Vậy thì ra ngoài mà hưởng thụ!"
Hùng lôi sồng sộc ông Vinh về phía cửa thoát hiểm đã bị hư hại một phần. Gã dùng xà beng nậy tung chốt cửa. Gió bão và tuyết từ bên ngoài ùa vào như một cơn lốc trắng. Không một chút do dự, Hùng quăng ông Vinh ra ngoài vực thẳm trắng xóa của thung lũng.
Một tiếng thét ngắn ngủi bị nuốt chửng bởi tiếng gió. Cánh cửa được đóng sầm lại ngay lập tức, nhưng mùi máu và cái lạnh chết chóc đã kịp ám lấy toa tàu.
Trần Hùng quay lại, tay cầm chiếc chìa khóa vạn năng, hơi thở hổn hển. Gã ném chiếc chìa khóa xuống chân Gia Bách. — "Xong. Trật tự của ông được thiết lập lại rồi đấy, bác sĩ."
Gia Bách cúi xuống nhặt chiếc chìa khóa. Anh lau vệt máu bám trên đó vào vạt áo blouse trắng giờ đã xám xịt. Trật tự đã trở lại, nhưng cái giá là hai mạng người trong vòng chưa đầy một giờ đồng hồ. Một người chết vì sự tử tế, một người chết vì sự thù hận.
Lúc này, ở góc toa, An Nhi đột ngột đứng dậy. Nó đi đến chỗ mảng tuyết trắng đã bị nhuốm máu ông Vinh. Nó cúi xuống, chạm những ngón tay nhỏ bé vào vệt máu đỏ đang đông cứng lại. Rồi nó nhìn lên tất cả những người lớn đang đứng đó — những kẻ vừa nhân danh sự sống để thực hiện tội ác.
Cái nhìn của đứa trẻ câm lặng khiến cả Trần Hùng cũng phải quay mặt đi.
Chương 12 khép lại với tiếng gió bão vẫn gào rú bên ngoài, nhưng bên trong toa tàu, một thứ còn lạnh lẽo hơn cả băng tuyết đang bao trùm lấy họ. Đó là sự thật rằng: kể từ giờ phút này, họ không còn là những nạn nhân nữa. Họ là những kẻ đồng lõa.