Sự im lặng sau một tội ác không bao giờ là sự bình yên. Nó là một loại áp suất vô hình, nén chặt dưỡng khí và khiến lồng ngực những người trong toa số 2 thắt lại. Mùi máu của ông Vinh đã bị cái lạnh lấn át, nhưng vết đỏ thẫm trên mảng tuyết đóng băng ở góc tàu vẫn rực lên như một con mắt không bao giờ nhắm.
Trịnh Gia Bách ngồi bất động trên chiếc ghế bọc da đã rách nát. Trước mặt anh là cuốn sổ tay y lệnh, nhưng lần này anh không viết gì. Những con số về lượng calo và nhiệt năng giờ đây trông giống như những ký tự của một ngôn ngữ chết. Anh nhìn xuống chiếc chìa khóa vạn năng đặt trên bàn — vật chứng của một cuộc đổi chác bằng mạng người.
— "Bác sĩ, ông không ăn à?" Trần Hùng hỏi, giọng gã khàn đặc.
Hùng đang ngồi đối diện, tay lăm lăm miếng lương khô cuối cùng của buổi sáng. Kể từ khi ném ông Vinh ra ngoài, gã bắt đầu có những biểu hiện lạ. Đôi mắt gã không ngừng đảo qua đảo lại, và gã từ chối ngồi quay lưng về phía cửa thoát hiểm. Gã sợ bóng tối, hoặc đúng hơn, gã sợ thứ gì đó đang đứng trong bóng tối chờ đợi gã.
— "Tôi không đói," Bách đáp ngắn gọn.
— "Ông nên ăn đi," Hùng nhếch mép, nụ cười méo mó. "Ở đây, đứa nào không ăn là đứa đó đang chuẩn bị làm ma. Mà ma thì không cần chìa khóa đâu."
Bách ngước lên, ánh mắt sắc lẹm của anh khiến Hùng im bặt. — "Anh đang hoang tưởng rồi, Hùng. Tập trung vào việc gia cố vách tàu đi. Tiếng núi chuyển mình mà ông Vinh nói... tôi bắt đầu nghe thấy nó rồi."
Bách không nói dối. Sâu trong lòng đất, những rung động trầm đục bắt đầu xuất hiện với tần suất dày hơn. Đó là lời cảnh báo của thiên nhiên rằng sự kiên nhẫn của nó đối với cái hộp sắt này đã cạn kiệt. Nhưng cái chết từ bên ngoài không đáng sợ bằng sự mục nát từ bên trong.
Ở nhóm Hạng B và C, một sự thay đổi tâm lý rõ rệt đã diễn ra. Họ không còn than khóc, không còn cầu xin. Họ nhìn Bách và Hùng với một sự căm lặng thấu xương. Đó là "Lời nguyền của người sống sót" — khi những kẻ bị bỏ rơi nhận ra rằng mạng sống của mình chỉ là một con số trong túi áo của kẻ khác, họ không còn sợ cái chết nữa. Họ chỉ chờ đợi một cơ hội để kéo những kẻ thống trị xuống vũng bùn cùng mình.
Bà Lê Diệp Hạ ngồi cạnh An Nhi, đôi tay bà đan vào nhau run rẩy. Bà thấy đứa trẻ đang vẽ gì đó lên lớp bụi mờ trên vách thép. Những nét vẽ nguệch ngoạc hình người, nhưng không có đầu. Bà vội vàng xóa đi, lòng thắt lại.
— "Anh Bách," bà Hạ gọi khẽ khi thấy vị bác sĩ đi ngang qua. "Tôi nghĩ chúng ta nên chia thêm một ít nước cho cậu Tuấn. Vết thương ở vai cậu ấy đang bắt đầu hoại tử."
Bách dừng lại, nhìn về phía Tuấn — người thanh niên nổi loạn bị Hùng đánh gãy xương vai. Cậu ta đang nằm co quắp, hơi thở nóng rực mùi nhiễm trùng.
— "Nước là để uống, không phải để rửa vết thương không có hy vọng cứu chữa," Bách lạnh lùng nói. "Bà giáo, bà vẫn chưa hiểu sao? Chúng ta đang ở trên một chiếc bè cứu sinh giữa đại dương. Nếu muốn bè không chìm, phải có người bị đẩy xuống nước."
— "Và ai là người tiếp theo?" Tuấn đột ngột mở mắt, giọng nói thều thào nhưng đầy nọc độc. "Là tôi? Hay là bà giáo? Hay là đứa trẻ câm này khi nó bắt đầu tiêu tốn oxy mà không tạo ra giá trị?"
Câu hỏi của Tuấn rơi vào hư không, không có lời giải đáp. Bách bước tiếp, nhưng bước chân anh nặng nề hơn bao giờ hết. Đêm đó, khi đi ngủ, Bách mơ thấy Lâm Khiết. Anh phóng viên mù đứng trong buồng máy đầy tuyết, đôi mắt trắng dã nhìn thẳng vào anh và hỏi: "Bác sĩ, anh đã đếm kỹ chưa? Có bao nhiêu linh hồn vừa mới rời khỏi toa tàu này?"
Bách giật mình tỉnh giấc. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm dù nhiệt độ trong tàu đang ở mức âm. Anh nghe thấy tiếng sột soạt. Trần Hùng đang đứng ở cửa toa, chiếc xà beng cầm chặt trong tay, nhìn chằm chằm vào khoảng không trắng xóa bên ngoài cửa kính.
— "Hùng? Anh làm gì thế?"
— "Nó đang gõ cửa," Hùng thì thào, giọng run rẩy như một đứa trẻ. "Lão già... lão đang gõ cửa. Lão muốn vào lấy lại cái chìa khóa."
Bách đi tới, đặt tay lên vai Hùng. Vai gã đang rung bần bật. — "Không có ai cả. Chỉ là gió thôi."
— "Không phải gió! Tôi nghe thấy tiếng móng tay cào vào thép!" Hùng hét lên, quay lại nhìn Bách với đôi mắt điên dại.
Sự rạn nứt giữa trí tuệ và bạo lực đã chính thức bắt đầu. Khi kẻ thực thi bạo lực bị gặm nhấm bởi sự hoang tưởng, trật tự của kẻ cầm đầu sẽ trở thành một quả bom nổ chậm. Gia Bách nhận ra rằng, anh không chỉ phải đấu tranh với thiên nhiên, với cơn đói, mà còn phải đấu tranh với con quái vật mà anh đã đánh thức trong lòng Trần Hùng.
Chương 13 khép lại với tiếng cào cấu đều đặn vào vách tàu. Có lẽ là gió, có lẽ là tuyết lở, hoặc có lẽ là lời nguyền của những người đã nằm lại dưới vực sâu đang bắt đầu tìm đường trở về.