Sự hoang tưởng của Trần Hùng không còn là những tiếng lẩm bẩm vô hại. Nó đã trở thành một loại virus lây lan trong không gian chật hẹp của toa tàu. Những người sống sót giờ đây phải đối mặt với hai nỗi sợ song hành: cái chết trắng từ thiên nhiên và nòng súng nạp sẵn đạn bạo lực mang tên Trần Hùng.
Sáng ngày thứ sáu, khi một mảng ánh sáng nhợt nhạt lách qua kẽ nứt, Gia Bách thấy Hùng đang ngồi mài chiếc xà beng bằng một tảng đá dăm nhặt được từ đống đổ nát. Tiếng kim loại nghiến vào đá — kít... kít... kít — vang lên đều đặn, nhức nhối như tiếng răng cưa xẻ vào màng nhĩ.
— "Hùng, dừng lại đi. Anh đang làm mọi người hoảng loạn," Bách nói, giọng anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh nhưng tay đã nắm chặt túi thuốc trong túi áo.
Hùng ngước nhìn, đôi mắt gã trũng sâu và quầng đen. — "Ông không nghe thấy sao, bác sĩ? Chúng nó đang bàn mưu. Thằng Tuấn, bà giáo, cả con bé câm đó nữa. Chúng nó nhìn tôi... chúng nó muốn đẩy tôi ra ngoài cửa như lão già Vinh."
Gia Bách nhận ra một thực tế tàn khốc: Nếu Hùng phát điên, hệ thống của anh sẽ sụp đổ. Hùng là thanh gươm của anh, nhưng giờ đây thanh gươm ấy đang bắt đầu tự cứa vào tay người cầm. Bách cần một "giao kèo" mới để ổn định lại tình hình, ngay cả khi điều đó có nghĩa là phải bắt tay với quỷ dữ một lần nữa.
Anh bước tới góc toa, nơi bà Lê Diệp Hạ và cậu thanh niên Tuấn đang ngồi. Tuấn giờ đây chỉ còn là một cái bóng vật vờ, vết thương ở vai đã chuyển sang màu tím đen, bốc mùi tử khí.
— "Bà Lê, chúng ta cần nói chuyện," Bách ra lệnh.
Bà Hạ nhìn anh với đôi mắt không còn một chút niềm tin nào. Bà đứng dậy, theo Bách về phía đầu toa, nơi hơi ấm từ buồng máy tỏa ra nhiều nhất nhưng cũng là nơi cô độc nhất.
— "Hùng đang mất kiểm soát," Bách nói thẳng, không vòng vo. "Hắn sẽ giết tất cả nếu cảm thấy bị đe dọa. Tôi cần bà giúp tôi trấn an hắn."
— "Trấn an một con thú bằng cách nào?" Bà Hạ cười chua chát. "Anh đã tạo ra hắn, bác sĩ. Anh cho hắn quyền lực, cho hắn ăn nhiều hơn người khác, và giờ anh bảo tôi cứu anh sao?"
— "Không phải cứu tôi, mà là cứu đứa trẻ," Bách hạ thấp giọng, ánh mắt anh liếc về phía An Nhi. "Nghe đây, tôi sẽ lén đưa cho bà một liều thuốc an thần mạnh từ kho dược. Hãy hòa nó vào nước của Hùng. Khi hắn ngủ, tôi sẽ tước vũ khí của hắn và giam hắn vào buồng cách ly ở toa số 3. Đổi lại, tôi sẽ nâng khẩu phần của bà và An Nhi lên hạng A."
Bà Hạ sững sờ. Đây chính là "Giao kèo của quỷ". Bách không dùng bạo lực để trị bạo lực, anh dùng sự phản bội để trị sự điên rồ, và anh muốn bà — biểu tượng của đạo đức — phải là kẻ nhúng tay vào chàm.
— "Anh muốn tôi đánh thuốc mê một con người để anh toàn quyền xử lý?"
— "Nếu không làm vậy, đêm nay hoặc đêm mai, khi cơn mê sảng lên đỉnh điểm, hắn sẽ dùng cái xà beng đó bổ đôi đầu bất cứ ai hắn gặp," Bách tiến sát lại, hơi thở anh lạnh buốt. "Bà chọn đi: Đạo đức trong sạch và tất cả cùng chết, hay một chút dơ bẩn để đứa trẻ được sống?"
Bà Hạ nhìn về phía An Nhi. Đứa trẻ đang dùng một mẩu than nhỏ vẽ những vòng tròn vô tận lên sàn tàu. Những vòng tròn không có lối thoát, giống như số phận của chúng. Bà nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lăn dài, tan vào lớp bụi trắng trên áo.
— "Đưa thuốc cho tôi."
Gia Bách trao cho bà một ống nghiệm nhỏ chứa chất lỏng không màu. Giao kèo đã được ký kết bằng sự im lặng.
Cả buổi chiều hôm đó, không khí đặc quánh sự giả tạo. Bà Hạ mang đến cho Hùng một bát nước ấm — thứ nước mà bà bảo là "lọc từ tuyết sạch nhất". Hùng, trong cơn khát và sự mệt mỏi của chứng hoang tưởng, đã không chút nghi ngờ. Gã húp cạn bát nước, nhìn bà giáo bằng một ánh mắt kỳ lạ — nửa như hối lỗi, nửa như vẫn nghi ngại.
Một giờ sau, tiếng xà beng mài vào đá thưa dần, rồi tắt hẳn. Trần Hùng gục đầu xuống ngực, hơi thở nặng nề và mê mệt.
Gia Bách bước tới, thản nhiên nhặt chiếc xà beng và con dao bấm từ tay Hùng. Anh nhìn bà Hạ, người đang đứng run rẩy ở góc tàu.
— "Bà làm tốt lắm, bà giáo. Giờ thì giúp tôi trói hắn lại."
Nhưng đúng lúc Bách định ra hiệu cho hai thanh niên nhóm B tới giúp, một tiếng động kinh thiên động địa vang lên từ bên ngoài. Không phải tiếng gió, mà là một tiếng nổ trầm hùng từ đỉnh núi.
Rầm!
Toa tàu SE-9 bị rung lắc dữ dội. Những thanh thép gia cố bắt đầu cong vẹo như những sợi bún. Áp lực của một vụ lở tuyết thứ hai đang ập xuống. Trong khoảnh khắc đó, Gia Bách nhận ra sai lầm của mình: Anh vừa đánh thuốc mê kẻ duy nhất có đủ sức mạnh cơ bắp để giữ vững những thanh thép này khi thảm họa ập đến.
Cái giá của sự phản bội đến sớm hơn anh tưởng.