Cú rung chấn từ đỉnh núi không phải là một sự kiện nhất thời; nó là màn khởi đầu cho một cuộc thanh trừng của địa chất. Tiếng gầm rú của hàng vạn khối tuyết đổ xuống từ độ cao nghìn mét nghe như tiếng gầm của một loài mãnh thú cổ đại. Toa tàu SE-9, vốn đã thương tích đầy mình, giờ đây chỉ còn là một mảnh vỏ thiếc mỏng manh nằm dưới gót chân khổng lồ của thiên nhiên.
Trong tích tắc, ánh sáng trắng nhợt nhạt từ kẽ nứt biến mất hoàn toàn, thay thế bằng một bóng tối đặc quánh, tuyệt đối. Tuyết lấp đầy mọi khe hở, nén chặt lấy vỏ tàu với một áp lực nghìn cân.
— "Hùng! Tỉnh lại đi!" Trịnh Gia Bách hét lên, anh lao tới tát mạnh vào mặt Trần Hùng.
Nhưng liều thuốc an thần mà bà Hạ vừa cho gã uống quá mạnh. Hùng chỉ ậm ừ, đầu ngoẹo sang một bên, nước dãi chảy dài từ khóe miệng. Đôi cánh tay từng là trụ cột duy nhất để chống đỡ những thanh thép giờ đây buông thõng, vô dụng.
— "Chúng ta chết mất... chúng ta chết mất!" Tiếng gào thét hoảng loạn của một người phụ nữ nhóm Hạng B vang lên, xé toạc không gian hẹp.
— "Im lặng ngay!" Bách gầm lên, giọng anh mang theo một luồng uy quyền lạnh lẽo khiến tiếng khóc bị nghẹn lại.
Anh bật đèn pin. Luồng sáng xanh giờ đây chỉ còn soi được trong phạm vi chưa đầy hai mét do bụi tuyết và bụi sắt lơ lửng trong không khí. Anh nhìn thấy những thanh thép gia cố — những "xương sống" nhân tạo mà Hùng đã lắp đặt — đang cong vòng lên một cách đau đớn. Những con ốc vít bắt đầu bắn ra khỏi lỗ như những viên đạn, găm vào vách tàu với tiếng "chát, chát".
— "Bà Lê! Tuấn! Và tất cả những ai còn cử động được, mau lại đây!" Bách vừa nói vừa vơ lấy chiếc xà beng từ tay Hùng.
Bà Hạ run rẩy bò tới, đôi mắt bà lạc thần vì hối hận. Chính tay bà đã làm tê liệt niềm hy vọng cơ bắp duy nhất của cả nhóm. Tuấn, với cái vai hoại tử, cũng cố gắng lết đến, khuôn mặt trắng bệch vì đau và thiếu máu.
— "Dùng sức toàn thân," Bách ra lệnh, anh tì vai vào một thanh dầm ngang đang bị uốn cong ngay phía trên chỗ nằm của An Nhi. "Chúng ta không cần đẩy tuyết đi, chúng ta chỉ cần giữ cho nó không ép xẹp cái hộp này lại. Nếu ai buông tay, tất cả sẽ thành bánh kẹp."
Một cuộc chiến không cân sức bắt đầu. Một bác sĩ phẫu thuật, một bà giáo già, một thương binh và vài kẻ đói khát cùng nhau dùng sức người để chống chọi với sức nặng của cả một ngọn núi.
Sức ép lớn đến mức Bách nghe thấy tiếng các khớp xương của mình kêu răng rắc. Đôi tay vốn chỉ quen cầm dao mổ, giờ đây phồng rộp và rỉ máu khi bám vào khối thép lạnh buốt. Bà Hạ nghiến răng đến bật máu môi, đôi vai bà rung lên bần bật dưới sức nặng ngàn cân.
— "An Nhi... nhìn bà này... đừng sợ..." Bà Hạ thào thào, dù hơi thở của bà đã bắt đầu nghẹn lại vì áp lực lên lồng ngực.
An Nhi ngồi co quắp dưới gầm một chiếc ghế kiên cố nhất. Đứa trẻ nhìn lên những người lớn. Nó thấy Gia Bách — kẻ mà nó từng sợ hãi vì sự tàn nhẫn — giờ đây đang gồng mình đến mức tĩnh mạch trên cổ nổi rõ như những sợi dây thừng, mồ hôi trộn lẫn máu chảy xuống mắt kính. Nó thấy Tuấn, dù mỗi lần cử động là một lần vết thương rỉ dịch đen, vẫn dùng tay còn lại để đẩy thanh thép.
Vào lúc đó, ranh giới giữa Hạng A, B và C biến mất. Không còn bác sĩ, không còn tội phạm hay giáo viên. Chỉ còn lại những sinh vật đang cố giành giật từng phân khối không khí với tử thần.
— "Nó... nó đang hạ xuống!" Tuấn thét lên khi nghe thấy tiếng thép bị xé rách ở phía đuôi toa.
— "Không được buông!" Bách gầm lên, tiếng hét của anh mang theo cả sự tuyệt vọng lẫn kiên cường. "Dùng lưng mà chống! Nếu chúng ta chết, ít nhất cũng phải chết trong tư thế đứng!"
Trong khoảnh khắc nghẹt thở ấy, một sự im lặng kỳ lạ đột ngột bao trùm. Tiếng rầm rầm bên ngoài ngừng lại. Vụ lở tuyết đã kết thúc. Nhưng niềm vui không đến. Họ nhận ra mình đang bị chôn sống hoàn toàn. Không khí bắt đầu trở nên nóng nực và ngột ngạt. Lượng oxy bên trong toa tàu đang bị tiêu thụ với tốc độ báo động bởi những lồng ngực đang thở gấp gáp vì kiệt sức.
Gia Bách buông xà beng ra, anh ngã quỵ xuống sàn, lồng ngực phập phồng như một ống bễ hỏng. Anh nhìn sang Trần Hùng vẫn đang ngủ say sưa, rồi nhìn về phía đống tuyết đen kịt đang bao vây cửa sổ.
Chúng ta đã sống sót qua vụ lở tuyết, nhưng chúng ta vừa bước vào một cái bẫy còn tàn khốc hơn: Ngạt thở chậm.
Chương 15 khép lại khi ánh đèn pin của Bách nhấp nháy rồi tắt phụt. Bóng tối lúc này không chỉ là sự thiếu ánh sáng; nó là một ngôi mộ bằng thép, nơi những người sống sót bắt đầu cảm nhận được vị đắng của cacbon dioxide trong từng hơi thở cuối cùng.