MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoái Cảm Và Tội LỗiChương 1: Chiếc lồng bằng pha lê

Khoái Cảm Và Tội Lỗi

Chương 1: Chiếc lồng bằng pha lê

2,236 từ · ~12 phút đọc

Mưa phùn của vùng ngoại ô bán đảo bắt đầu rơi từ lúc hoàng hôn, bao phủ lên căn biệt thự kiến trúc Gothic một lớp màng mỏng tang và lạnh lẽo. Bên trong căn phòng ăn rộng lớn, ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt nhưng không cách nào sưởi ấm được bầu không khí đặc quánh sự xa cách.

Tạ Uyển An ngồi ở đầu bàn bên này, đôi mắt hơi rủ xuống nhìn vào đĩa salad vẫn còn nguyên vẹn. Ở phía đối diện, Lục Trầm đang dùng bữa một cách chậm rãi. Tiếng dao nĩa chạm vào sứ thanh mảnh, vang lên đều đặn như nhịp đập của một trái tim bằng máy. Anh mặc một chiếc áo sơ mi màu xám tro, cổ áo cài kín nấc trên cùng, mái tóc đen được chải chuốt gọn gàng không một sợi thừa thãi. Gương mặt anh tuấn tú đến mức hoàn hảo, nhưng lại cứng nhắc như một pho tượng được tạc ra từ đá cẩm thạch.

"Thức ăn không hợp khẩu vị sao?"

Giọng nói của Lục Trầm vang lên, trầm thấp và bình thản, không mang theo chút gợn sóng cảm xúc nào. Uyển An khẽ giật mình, cô ngước lên nhìn người chồng đã kết hôn được hai năm. Ánh mắt anh nhìn cô vừa vặn, lịch thiệp nhưng sâu thẳm trong đồng tử đen láy ấy dường như là một vực thẳm không đáy mà cô chưa bao giờ chạm tới được.

"Em hơi mệt, chắc do thời tiết thay đổi thôi." Cô mỉm cười nhạt nhẽo, cố gắng gắp một miếng rau nhỏ bỏ vào miệng.

Lục Trầm đặt dao nĩa xuống, động tác của anh khoan thai một cách kỳ lạ. Anh dùng khăn tay lau khóe môi, đôi mắt vẫn không rời khỏi gương mặt thanh mảnh của vợ.

"Dạo này em ngủ rất nhiều. Nếu sức khỏe không tốt, ngày mai tôi sẽ gọi bác sĩ riêng đến kiểm tra."

"Không cần đâu, chỉ là ngủ hơi sâu thôi, em sẽ tự điều chỉnh được."

Uyển An từ chối một cách khéo léo. Cô không muốn nói cho anh biết rằng mỗi lần thức dậy, cô đều cảm thấy cơ thể rã rời như vừa trải qua một cuộc vận động nặng nhọc, mặc dù ký ức của cô về đêm hôm trước chỉ là một khoảng không trắng xóa sau khi uống xong ly sữa mà người làm mang lên.

Bữa tối kết thúc trong sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Lục Trầm đứng dậy, tiến về phía cô. Anh dừng lại phía sau lưng Uyển An, đặt bàn tay to lớn, hơi lạnh lên vai cô. Một cái chạm nhẹ nhàng nhưng lại khiến Uyển An cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng, mang theo sự áp chế vô hình.

"Nghỉ ngơi sớm đi. Tôi còn chút việc ở thư phòng."

Anh cúi xuống, môi chạm nhẹ vào trán cô. Nụ hôn lạnh ngắt và hời hợt, giống như một nghi lễ bắt buộc hơn là sự âu yếm của vợ chồng. Khi anh rời đi, Uyển An mới dám thở hắt ra một hơi. Cô nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của anh đang khuất dần sau cánh cửa gỗ nặng nề, lòng thầm nghĩ về cuộc hôn nhân mà người ngoài vẫn hằng ngưỡng mộ này. Một người chồng tài giỏi, giàu có, chưa bao giờ nặng lời với vợ, một căn biệt thự xa hoa như lâu đài. Nhưng đối với Uyển An, đây chỉ là một chiếc lồng pha lê lộng lẫy mà ở đó, cô là con chim bị tước mất tiếng hót.

Đêm khuya, căn biệt thự chìm vào sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió rít qua những khe cửa. Uyển An nằm trên giường, hơi thở đều đặn nhưng chân mày cô thỉnh thoảng lại nhíu lại. Dưới ánh trăng mờ ảo hắt vào từ khung cửa sổ, một bóng người cao lớn lặng lẽ bước vào phòng.

Người đàn ông không bật đèn. Anh ta đứng bên cạnh giường, đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh lùng ban ngày giờ đây bùng cháy một thứ lửa rực rỡ và điên cuồng. Lục Trầm cởi bỏ lớp áo sơ mi phẳng phiu, để lộ cơ thể rắn rỏi với những khối cơ bắp ẩn chứa sức mạnh bùng nổ. Anh ngồi xuống mép giường, bàn tay thô ráp vuốt ve làn da trắng nõn nã trên cổ của Uyển An, rồi từ từ trượt xuống đôi vai gầy.

"An An... em là của tôi."

Tiếng thì thầm khản đặc vang lên trong bóng tối, mang theo sự chiếm hữu đến cực đoan. Lục Trầm cúi xuống, bắt đầu vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết tỏa ra từ làn da vợ mình. Anh không còn là người chồng lý trí ban ngày, lúc này đây, anh như một con thú dữ đang liếm láp miếng mồi ngon lành nhất của mình.

Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo ngủ mỏng manh, chạm vào vòng eo thon gọn rồi tiến lên phía trên, bóp lấy gò bồng đảo mềm mại của cô. Sự va chạm da thịt khiến hơi thở anh trở nên dồn dập. Lục Trầm tách hai chân Uyển An ra, chen vào giữa, đôi môi anh bắt đầu tấn công nồng nhiệt vào khuôn miệng đang hé mở của người phụ nữ đang chìm trong giấc ngủ mê mệt do tác dụng của thuốc.

Anh hôn cô như thể muốn nuốt chửng linh hồn cô, lưỡi anh càn quét qua từng ngóc ngách, quấn lấy lưỡi cô kéo vào một cuộc giao hoan đơn phương mãnh liệt. Đôi tay Lục Trầm không dừng lại, anh lột bỏ hoàn toàn lớp áo ngủ của Uyển An, phơi bày cơ thể tuyệt mỹ của cô dưới ánh trăng. Anh cúi xuống, ngậm lấy nụ hồng đang run rẩy vì lạnh, dùng răng day nhẹ khiến nó trở nên đỏ mọng và cương cứng.

Uyển An trong cơn mê man khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ, cơ thể cô vô thức uốn cong theo những cái chạm nóng bỏng của anh. Phản ứng bản năng này như một liều thuốc kích thích khiến Lục Trầm càng thêm cuồng loạn. Anh cầm lấy đôi tay của cô, đưa lên đỉnh đầu rồi dùng một tay giữ chặt. Tay còn lại, anh thô bạo tiến xuống vùng cấm địa nhạy cảm nhất.

Ngón tay anh lướt qua những cánh hoa mỏng manh đang khép chặt, rồi từ từ len lỏi vào bên trong sự ấm áp và ẩm ướt ấy. Lục Trầm nghiến răng khi cảm nhận được sự bao bọc chặt chẽ từ cơ thể cô. Anh bắt đầu chuyển động ngón tay, nhanh dần và mạnh mẽ hơn, mỗi lần ra vào đều mang theo tiếng nước nhóp nhép đầy dâm mỹ.

"Ngoan nào... thả lỏng ra..."

Lục Trầm thì thầm vào tai cô, hơi nóng từ hơi thở của anh khiến vành tai cô ửng đỏ. Khi cảm thấy Uyển An đã hoàn toàn sẵn sàng, anh không thể kiềm chế thêm được nữa. Anh gỡ bỏ lớp rào cản cuối cùng trên người mình, để lộ sự vật khổng lồ đang sưng tấy đến mức run rẩy. Anh nắm lấy hông cô, nhấc lên một chút rồi dứt khoát đâm sầm vào bên trong.

"Ưm..." Uyển An khẽ nhíu mày, một giọt nước mắt vô thức lăn dài từ khóe mắt đang nhắm nghiền. Sự xâm nhập đột ngột và to lớn ấy khiến cơ thể cô căng cứng, cảm giác bị lấp đầy đến mức trướng đau lan tỏa khắp vùng hạ thân.

Lục Trầm thở hắt ra một hơi đầy thỏa mãn. Anh bắt đầu thúc mạnh, mỗi cú va chạm đều sâu đến tận cùng, khiến chiếc giường gỗ quý tộc phát ra những tiếng cọt kẹt đều đặn. Anh không cho cô sự dịu dàng, mỗi chuyển động của anh đều mang đậm tính chiếm hữu và trừng phạt. Anh muốn khảm sâu hình ảnh và cảm giác của mình vào từng tế bào của cô, để ngay cả trong giấc mơ, cô cũng chỉ có thể thuộc về anh.

Tiếng thở dốc của người đàn ông hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của người phụ nữ tạo thành một bản nhạc tội lỗi trong đêm tối. Lục Trầm vùi đầu vào ngực cô, đôi mắt anh đỏ ngầu vì dục vọng. Anh đẩy nhanh tốc độ, hông chuyển động liên tục như một con thoi, mỗi lần đâm vào đều khiến cơ thể Uyển An nảy lên trên nệm.

Anh xoay người cô lại, để cô nằm sấp, rồi từ phía sau tiếp tục cuộc tấn công điên cuồng. Một bàn tay anh che mắt cô lại, tay kia siết chặt lấy eo, kéo cô về phía mình. Sự cọ xát mãnh liệt giữa hai cơ thể tạo ra một luồng nhiệt lượng thiêu đốt cả căn phòng. Lục Trầm cảm nhận được sự co thắt dồn dập từ bên trong cô, anh gầm nhẹ một tiếng rồi dốc hết sức lực cuối cùng, phóng thích toàn bộ tinh hoa nóng rực vào sâu trong cơ thể người phụ nữ mình yêu đến mức phát điên.

Sau trận mây mưa cuồng nhiệt, Lục Trầm lặng lẽ thu dọn chiến trường. Anh dùng khăn ấm lau sạch những dấu vết còn sót lại trên cơ thể Uyển An, mặc lại áo ngủ cho cô một cách cẩn thận như đang nâng niu một bảo vật dễ vỡ. Anh nằm xuống bên cạnh, ôm cô vào lòng, đôi mắt lại trở về vẻ lạnh lùng như thường ngày, nhưng tay vẫn không ngừng vuốt ve mái tóc cô.

"Sẽ không ai mang em đi được, An An. Kể cả cái chết."

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá lọt vào phòng, Uyển An lờ mờ tỉnh dậy. Đầu cô đau nhức như có ai đó dùng búa gõ vào, và cảm giác ê ẩm ở vùng dưới thân lại một lần nữa xuất hiện. Cô ngồi dậy, chiếc chăn trượt xuống để lộ bờ vai gầy guộc.

Uyển An bước xuống giường, đi về phía phòng tắm. Khi đứng trước gương, cô khựng lại. Trên cổ tay trắng ngần của cô, nơi vốn dĩ không có gì, nay lại xuất hiện những vết lằn đỏ nhạt như bị ai đó nắm chặt. Cô đưa tay chạm vào, cảm giác hơi đau nhức lan tỏa.

"Lại nữa sao?" Cô thầm thì, ánh mắt thoáng hiện lên sự hoang mang.

Cô quay lại giường, nhìn vào tấm nệm phẳng phiu như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Nhưng trực giác của một người phụ nữ nhạy cảm mách bảo cô rằng, căn phòng này, người chồng này, và chính những đêm dài đằng đẵng kia đang che giấu một bí mật kinh khủng.

Cô chợt nhớ lại ánh mắt của Lục Trầm trong bữa tối qua. Nó không lạnh lùng như cô nghĩ, mà nó giống như một thợ săn đang nhìn con mồi đã bị sập bẫy, chờ đợi thời cơ để thưởng thức.

Uyển An đứng bên cửa sổ, nhìn ra khu vườn rộng lớn phía sau biệt thự. Những bông hoa hồng đen được Lục Trầm kỳ công chăm sóc đang vươn mình trong sương sớm, đẹp đẽ nhưng lại mang một vẻ u sầu, tăm tối. Cô bắt đầu nhận ra, cuộc hôn nhân này không phải là một mặt hồ lặng sóng, mà là một vực sâu đầy cạm bẫy mà cô đã vô tình bước chân vào.

Cô không sợ hãi, ngược lại, trong lòng Tạ Uyển An nhen nhóm một sự tò mò kỳ lạ. Cô muốn biết, đằng sau lớp mặt nạ hoàn hảo kia, Lục Trầm thực sự là ai? Và những gì đang diễn ra trong đêm tối, liệu có phải là ảo giác của cô, hay là một thực tại trần trụi mà cô chưa dám đối diện?

Uyển An mỉm cười, một nụ cười nhạt nhưng chứa đầy sự quyết tâm. Nếu đây là một trò chơi giam cầm, cô sẽ không chỉ là con chim nhỏ trong lồng, cô sẽ là kẻ lật đổ cái lồng đó để nhìn thấu tận cùng sự thật.

Dưới tầng, tiếng chuông đồng hồ cổ điểm báo thức. Một ngày mới bắt đầu, Lục Trầm lại sẽ xuất hiện với vẻ ngoài đạo mạo, đưa cô đến bàn ăn và đối xử với cô như một vị khách quý. Nhưng Uyển An biết, đêm nay, bóng tối sẽ lại đến, và cô sẽ không để mình bị chìm trong cơn mê nữa.

Cô sẽ tỉnh táo để đón nhận những khoái cảm tội lỗi ấy, để lột trần con quái vật đang nấp sau dáng vẻ thánh nhân của chồng mình. Cuộc chiến tâm lý giữa sự kiểm soát và khát khao tự do chính thức bắt đầu từ giây phút này.

Dòng máu trong người Uyển An như chảy nhanh hơn. Cô quay vào phòng thay đồ, chọn cho mình một chiếc váy lụa màu đỏ thẫm – màu của những bông hồng đen ngoài kia, màu của sự nguy hiểm và dục vọng.

"Lục Trầm, hãy đợi đấy." Cô khẽ nói với chính mình trong gương, đôi mắt ánh lên tia sáng sắc sảo mà chưa một ai từng thấy.