MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoái Cảm Và Tội LỗiChương 2: Dưới đáy vực sâu của ý thức

Khoái Cảm Và Tội Lỗi

Chương 2: Dưới đáy vực sâu của ý thức

2,503 từ · ~13 phút đọc

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp rèm lụa mỏng tang mang theo cái se lạnh của vùng cao nguyên phía Bắc đại lục. Tạ Uyển An khẽ cựa mình, cảm giác đầu tiên ập đến khi ý thức vừa quay trở lại không phải là sự sảng khoái sau một giấc ngủ dài, mà là một cơn đau âm ỉ chạy dọc từ thắt lưng xuống đến tận gót chân. Cô hé mắt, nhìn trần nhà cao vút với những họa tiết phù điêu tinh xảo, cảm giác như mình vừa bị một cỗ máy nghiền nát rồi lại được chắp vá lại một cách vụng về.

Mỗi một tấc da thịt trên người cô đều đang biểu tình. Uyển An cố gắng ngồi dậy, nhưng vừa nhấc người lên, sự rã rời ở vùng đùi trong khiến cô khẽ hít vào một hơi lạnh. Cô vén lớp chăn gấm sang một bên, đôi mắt hoa họa sĩ vốn nhạy cảm với từng sắc độ màu sắc giờ đây co rút lại khi nhìn thấy những dấu vết trên cơ thể mình. Ở cổ chân phải, một vòng tròn đỏ bầm hiện rõ, in sâu vào làn da trắng sứ như thể đêm qua có một gông cùm vô hình đã khóa chặt cô lại tại giường. Không chỉ có thế, rải rác trên bầu ngực và đùi trong là những vết cắn đỏ rực, dấu tích của một sự cuồng nhiệt đầy tính thú tính mà cô hoàn toàn không có trong ký ức.

"Lại là những giấc ngủ này..."

Cô lẩm bẩm, thanh âm khản đặc đến mức chính cô cũng phải giật mình. Uyển An đưa tay xoa nhẹ lên cổ họng, nơi vẫn còn cảm giác bỏng rát như bị ai đó liếm láp và càn quét qua hàng giờ liền. Cô bước xuống giường, đôi chân hơi run rẩy. Khi đôi bàn chân trần chạm vào mặt sàn đá cẩm thạch lạnh buốt, một dòng chất lỏng ấm áp bất ngờ chảy dọc theo khe đùi, thấm ướt cả lớp vải mỏng của chiếc váy ngủ. Gương mặt Uyển An tái nhợt đi. Cô biết đó là cái gì. Đó là minh chứng cho việc đêm qua, một thực thể sống bằng xương bằng thịt đã xâm nhập vào tận sâu bên trong cô, chiếm lấy cô trong lúc cô đang chìm trong cơn hôn mê sâu thẳm.

Cô đi vào phòng tắm, xả nước nóng đầy bồn. Khi trút bỏ lớp váy ngủ, nhìn mình trong gương, Uyển An thấy một người phụ nữ xa lạ với đôi mắt thâm quầng và những dấu tích của sự chiếm hữu chằng chịt. Cô bước vào bồn nước, để mặc hơi nóng bao phủ lấy cơ thể đang run rẩy. Trong làn khói mờ ảo, cô cố gắng nhớ lại. Tối qua, cô uống ly sữa do Lục Trầm mang lên. Anh nói cô dạo này xanh xao, cần bổ sung dinh dưỡng. Anh còn ân cần ngồi bên cạnh, vuốt tóc cô cho đến khi cô thấy mí mắt nặng trĩu. Sau đó... là một khoảng không đen ngòm, chỉ có những cảm giác đứt quãng về một hơi thở nóng rực, một giọng nói trầm thấp gọi tên cô, và một sự va chạm mạnh mẽ đến mức xé rách linh hồn.

Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên đều đặn ba nhịp.

"An An, em dậy chưa?"

Giọng nói của Lục Trầm. Vẫn thanh lãnh, vẫn lịch thiệp và mang theo sự quan tâm chừng mực như một người chồng mẫu mực nhất thế gian. Uyển An siết chặt nắm tay dưới làn nước nóng, cô cố giữ cho giọng mình bình thản nhất có thể.

"Em dậy rồi, em đang tắm. Anh cứ xuống trước đi."

"Được, tôi đợi em dưới phòng ăn. Đừng ngâm nước quá lâu, sẽ không tốt cho sức khỏe."

Tiếng bước chân của anh xa dần, dứt khoát và đều đặn. Uyển An nhắm mắt lại, một sự ghê sợ trộn lẫn với một nỗi tò mò điên rồ trào dâng trong lòng. Cô biết chắc chắn Lục Trầm có liên quan. Không ai có thể ra vào biệt thự này ngoài anh và những người làm trung thành đã được anh sàng lọc kỹ lưỡng. Hơn nữa, những dấu vết chiếm hữu mang đậm mùi vị cá nhân này, ngoài người chồng hoàn hảo của cô ra, còn có thể là ai?

Khoảng thời gian ngắn sau đó khi cô bước xuống lầu, Lục Trầm đã ngồi sẵn ở vị trí quen thuộc, trên tay là tờ báo tài chính sáng nay. Anh ngước lên nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm quét qua một lượt từ mái tóc hơi ẩm đến gương mặt có chút nhợt nhạt của vợ. Anh đứng dậy, kéo ghế cho cô, một hành động ga lăng mà anh chưa bao giờ quên trong suốt hai năm qua.

"Trông em vẫn còn mệt lắm. Đêm qua ngủ không ngon sao?"

Lục Trầm hỏi, trong khi tay anh bắt đầu rót một tách trà nóng cho cô. Ngón tay anh thon dài, sạch sẽ, móng tay được cắt tỉa gọn gàng. Uyển An nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay ấy, trí não cô hiện lên hình ảnh đôi bàn tay này đã ghim chặt cổ tay cô xuống đệm đêm qua, thô bạo và mạnh mẽ.

"Em ngủ rất sâu, nhưng khi tỉnh dậy lại thấy người đau nhức. Có lẽ em nên đi khám tổng quát." Uyển An vừa nói vừa quan sát biểu cảm của anh.

Lục Trầm không hề dao động. Anh đẩy đĩa thức ăn về phía cô, bình thản đáp.

"Có lẽ là do căng thẳng thôi. Tôi đã sắp xếp cho bác sĩ tâm lý đến trò chuyện với em vào tuần sau. Còn bây giờ, ăn chút gì đi, hôm nay đầu bếp làm món gan ngỗng mà em thích."

Bữa sáng diễn ra trong sự im lặng đặc quánh. Uyển An cố gắng nhai từng miếng thức ăn, cảm giác như mình đang nuốt những mảnh thủy tinh. Cô cảm nhận được ánh mắt của Lục Trầm thỉnh thoảng lại dừng lại ở cổ áo cao của cô, nơi cô đang cố tình che giấu những vết bầm đỏ. Anh không nói gì, nhưng khóe môi hơi nhếch lên một độ cong cực nhỏ, giống như sự hài lòng của một kẻ sưu tầm khi nhìn thấy món đồ chơi của mình vẫn nằm nguyên vẹn trong tầm kiểm soát.

Khi Lục Trầm rời biệt thự để đến tập đoàn, Uyển An không quay về phòng vẽ như mọi khi. Cô bắt đầu đi lang thang quanh căn nhà, từ phòng khách sang trọng đến những hành lang dài hun hút. Cô bắt đầu để ý kỹ hơn những chi tiết mà trước đây cô bỏ qua. Trong các góc khuất của trần nhà, những mắt camera nhỏ xíu được giấu kín một cách tinh vi. Cô đi vào phòng ngủ, quỳ xuống sàn nhà và tìm kiếm dưới gầm giường, sau đó là sau các bức tranh treo tường.

Một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi cô phát hiện ra, không chỉ phòng khách hay hành lang, mà ngay cả phòng ngủ của hai vợ chồng cũng được trang bị hệ thống giám sát hiện đại nhất. Lục Trầm theo dõi cô 24/7. Anh quan sát cô ngủ, quan sát cô thay đồ, quan sát từng hơi thở của cô.

Nhưng điều khiến cô rùng mình nhất chính là sự đối lập trong cách anh đối xử với cô. Ban ngày, anh là một quý ông hoàn hảo, một người chồng tôn trọng vợ đến mức tối đa, thậm chí hai người còn ngủ riêng phòng vào những ngày anh làm việc muộn. Nhưng ban đêm, khi thuốc ngủ bắt đầu phát huy tác dụng, anh biến thành một con quái vật tham lam, bẻ gãy mọi rào cản đạo đức để nhào nặn cơ thể cô theo ý muốn của mình.

Cô trở về phòng ngủ, khóa chặt cửa lại. Cô cần phải tỉnh táo vào đêm nay. Cô phải tận mắt chứng kiến những gì anh đã làm với cô dưới lớp màn của bóng tối. Uyển An mở tủ quần áo, lấy ra một chiếc hộp nhỏ giấu kín dưới đáy ngăn kéo – đó là những viên thuốc kích thích thần kinh mà cô đã bí mật mua được trong một lần hiếm hoi ra ngoài mà không có vệ sĩ đi kèm.

Đêm đó, màn kịch lại tiếp tục. Lục Trầm mang lên cho cô một ly sữa ấm.

"Uống đi rồi ngủ sớm, An An. Trông em xanh xao quá, tôi rất lo lòng."

Anh nhìn cô bằng ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng giả tạo. Uyển An mỉm cười, cầm lấy ly sữa và uống hết trước mặt anh. Ngay sau khi anh rời khỏi phòng để trở về phòng làm việc, cô lập tức chạy vào nhà vệ sinh, dùng ngón tay móc họng để nôn sạch chỗ sữa vừa uống ra ngoài. Sau đó, cô uống viên thuốc kích thích và nằm lên giường, nhắm mắt lại, điều chỉnh nhịp thở sao cho đều đặn nhất.

Thời gian trôi qua chậm chạp. Khoảng hai tiếng sau, cô nghe thấy tiếng lạch cạch rất khẽ từ phía bức tường phía sau tủ quần áo. Một lối đi bí mật? Uyển An vẫn giữ nguyên tư thế nằm nghiêng, tim cô đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng bước chân trần chạm trên thảm lông mềm mại tiến lại gần giường.

Hơi lạnh từ không khí bị khuấy động tràn vào da thịt cô. Tiếp đó, một bàn tay nóng rực chạm vào má cô, vuốt ve một cách thành kính nhưng cũng đầy chiếm hữu.

"Bé con của tôi... chỉ có lúc này, em mới thực sự ngoan ngoãn hoàn toàn."

Giọng nói của Lục Trầm lúc này không còn sự lạnh lùng của một doanh nhân thành đạt. Nó trầm đục, khàn khàn và mang theo một sự khao khát điên dại. Uyển An cảm thấy lớp váy ngủ của mình bị kéo lên một cách thô bạo. Ngay sau đó, cơ thể nặng nề của anh đè sụp xuống người cô.

Anh không hề dạo đầu nhẹ nhàng. Những nụ hôn của anh như những vết cắn, để lại sự đau đớn và nóng rát trên khắp vai và ngực cô. Lục Trầm thở dốc, đôi tay anh bóp chặt lấy hai cổ tay cô, ghim mạnh xuống gối. Uyển An phải dùng hết sức bình sinh để không mở mắt ra, không hét lên vì sự đau đớn và bàng hoàng.

Lục Trầm vùi đầu vào giữa hai chân cô, lưỡi anh điên cuồng liếm láp, hút chặt lấy những nơi nhạy cảm nhất. Tiếng nước nhóp nhép vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch khiến Uyển An cảm thấy nhục nhã vô cùng. Anh dùng răng day nghiền lấy hạt mầm nhỏ bé của cô, khiến cả người cô co giật mạnh theo bản năng. Lục Trầm cười thấp một tiếng, dường như sự phản ứng này khiến anh càng thêm phấn khích.

"Ưm... Lục... Trầm..." Cô khẽ thốt lên trong cơn mê màng giả tạo.

Nghe thấy tên mình, Lục Trầm càng như phát điên. Anh tách rộng chân cô ra, dựng chúng lên vai mình, để lộ hoàn toàn vùng kín đang đỏ ửng và ẩm ướt vì bị kích thích thô bạo. Anh nắm lấy vật cứng cáp đã trướng đến đỏ ngầu của mình, không một chút báo trước mà đâm mạnh vào bên trong.

"A!" Uyển An không kìm được một tiếng rên đau đớn.

Lục Trầm không dừng lại, anh bắt đầu thúc liên tục, mỗi cú va chạm đều mang theo sức mạnh kinh người, như muốn đem toàn bộ bản thân khảm vào trong cô. Anh nắm lấy eo cô, nhấc bổng hông cô lên để sự xâm nhập được sâu hơn. Tiếng thịt va chạm vào nhau "bạch bạch" chát chúa vang lên trong căn phòng tối. Mỗi lần anh tiến vào kịch liệt, Uyển An lại cảm thấy tử cung mình như bị nghiền nát, nhưng đồng thời, một luồng điện khoái cảm tê dại từ nơi tiếp xúc bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể, phản bội lại ý chí của cô.

Anh lật người cô lại, bắt cô quỳ rạp trên giường trong tư thế của một con thú. Từ phía sau, anh nắm lấy tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau để anh có thể hôn vào làn da cổ đang căng lên. Lục Trầm điên cuồng đâm rút, mỗi lần ra vào đều kéo theo những dòng dịch lỏng dâm mỹ. Anh đưa tay ra phía trước, thô bạo nhồi nhét hai gò bồng đảo của cô, biến chúng thành những hình dạng vặn vẹo.

"Nói đi... em là của ai?" Anh gầm lên, giọng nói đầy sự áp chế.

Uyển An cắn chặt môi đến mức bật máu, cô không trả lời, cơ thể cô run rẩy dữ dội theo từng nhịp thúc của anh. Dục vọng của Lục Trầm dường như là vô tận. Anh hành hạ cô suốt hàng giờ liền, thay đổi đủ mọi tư thế, từ thô bạo đến chiếm hữu tột cùng. Khi anh đạt đến đỉnh điểm, anh siết chặt lấy người cô, phóng thích luồng nhiệt lượng nóng bỏng vào sâu nhất có thể, miệng không ngừng lẩm bẩm những lời yêu đương đầy tội lỗi.

"An An... đừng hòng rời xa tôi. Em sẽ chết trong vòng tay tôi."

Sau khi mọi thứ kết thúc, Lục Trầm lại trở về vẻ điềm tĩnh đáng sợ. Anh lau dọn cho cô, hôn lên trán cô rồi lặng lẽ rời đi theo lối đi bí mật.

Trong bóng tối, Tạ Uyển An mở trừng mắt. Nước mắt cô chảy dài, hòa cùng mồ hôi và những dấu vết nhục nhã trên cơ thể. Cô nhìn về phía bức tường nơi anh vừa biến mất, trong lòng không còn là sự hoang mang nữa, mà là một ngọn lửa hận thù trộn lẫn với một thứ cảm xúc méo mó không tên.

Cô đã thấy rõ con quái vật đó. Cô đã thấy rõ chồng mình.

Bên ngoài, gió lại bắt đầu rít lên. Một cuộc chơi mới đã thực sự bắt đầu, nơi mà sự thật không còn được che đậy bởi lớp vỏ bọc hoàn hảo của ban ngày nữa. Uyển An biết, kể từ giây phút này, cuộc sống của cô sẽ mãi mãi chìm trong vũng lầy của khoái cảm và tội lỗi này, trừ khi cô tìm thấy cách để bẻ gãy chính kẻ đã tạo ra cái lồng này.

Cô đưa tay lên, nhìn vào những vết lằn đỏ trên cổ tay mình dưới ánh trăng mờ. Chúng không còn là những vết thương, mà là những sợi dây thừng đang siết chặt lấy định mệnh của cô và Lục Trầm vào nhau, không thể tách rời.