Bóng tối bao trùm lấy dinh thự trên sườn đồi khi kim đồng hồ vừa điểm sang nốt trầm của một ngày mới. Tạ Uyển An nằm bất động trên giường, đôi mắt nhắm nghiền nhưng trí não lại hoạt động với một tần suất điên cuồng. Viên thuốc kích thích mà cô uống lúc chập tối đang tạo ra những luồng điện li ti chạy dọc sống lưng, giữ cho ý thức của cô tỉnh táo một cách đau đớn ngay cả khi cơ thể đang rệu rã sau trận càn quét thô bạo của người đàn ông ấy.
Cô nghe thấy tiếng lạch cạch rất khẽ từ phía sau bức tường tủ quần áo, sau đó là tiếng bước chân trầm ổn dần xa khuất. Lục Trầm đã rời đi qua lối đi bí mật, mang theo hơi nóng và mùi hương gỗ đàn hương nồng đượm vẫn còn vương lại trên những tấm ga giường xộc xệch. Uyển An chờ thêm mười phút nữa, cho đến khi chắc chắn rằng sự hiện diện của anh đã hoàn toàn biến mất khỏi tầng này. Cô từ từ ngồi dậy, từng thớ cơ ở đùi trong và hạ thân nhói lên đau buốt, nhắc nhở cô về sự chiếm hữu tàn khốc vừa diễn ra.
Dưới ánh trăng mờ hắt qua khe rèm, cô nhìn xuống cổ chân mình. Vết hằn đỏ từ vòng tay của anh đêm nay rõ rệt hơn cả những lần trước, như một chiếc vòng kim loại vô hình khóa chặt lấy tự do của cô. Nhưng điều khiến cô kinh hãi nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là cảm giác bị quan sát. Kể từ khi cô bắt đầu hoài nghi về những giấc ngủ mê mệt, cô luôn có cảm giác có hàng ngàn đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào mình từ mọi ngóc ngách của căn phòng.
Sáng sớm hôm sau, khi sương mù vẫn còn lảng bảng trên những tán thông già ngoài cửa sổ, biệt thự đón tiếp một nhóm thợ kỹ thuật mặc đồng phục chuyên dụng. Lục Trầm đứng ở sảnh chính, anh vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm như thường lệ, tay cầm một xấp hồ sơ thiết kế. Thấy Uyển An bước xuống cầu thang với gương mặt nhợt nhạt và chiếc khăn lụa quấn kín cổ, anh tiến lại gần, đặt tay lên eo cô một cách tự nhiên.
"Đêm qua em lại ngủ không ngon sao? Sắc mặt em tệ quá."
Uyển An cố gắng không rùng mình trước cái chạm của anh. Cô mỉm cười nhạt nhẽo, đưa mắt nhìn những người đàn ông đang khuân vác các thùng thiết bị công nghệ cao vào nhà.
"Những người này là ai vậy anh?"
Lục Trầm kéo cô sát lại hơn, giọng nói trầm thấp nhưng chứa đựng một sự áp đặt không thể chối từ.
"Dạo này tình hình an ninh ở khu vực này không tốt. Anh đã đặt mua hệ thống giám sát và báo động hiện đại nhất. Họ sẽ lắp đặt thêm camera và cảm biến ở mọi lối vào, hành lang, và cả trong các phòng chức năng. Anh muốn đảm bảo rằng khi anh không có ở nhà, em sẽ hoàn toàn được an toàn."
"Ngay cả trong phòng ngủ sao?" Uyển An khẽ hỏi, đôi mắt cô xoáy sâu vào đồng tử đen đặc của anh.
Lục Trầm không hề né tránh, anh đưa tay vuốt ve gò má cô, ngón cái mơn trớn đôi môi hơi sưng mọng của vợ.
"Đặc biệt là phòng ngủ. Đó là nơi em yếu ớt nhất, An An. Anh cần phải biết chắc chắn rằng không có bất kỳ điều gì có thể xâm hại đến em."
Sự quan tâm đó giống như một sợi dây thòng lọng đang từ từ siết chặt lấy cổ họng cô. Suốt cả ngày hôm đó, Uyển An ngồi trong phòng vẽ, nhưng đôi tay cô không thể đưa ra một nét cọ nào ra hồn. Cô nhìn qua khe cửa, thấy những gã thợ khoan đục vào tường, luồn những sợi dây cáp nhỏ như gân máu vào bên trong kiến trúc của ngôi nhà. Mỗi một mắt camera được lắp lên đều giống như một chiếc đinh đóng vào quan tài của sự riêng tư. Lục Trầm không đi làm, anh đứng giám sát từng công đoạn, đôi mắt anh rực lên một thứ ánh sáng kỳ lạ khi nhìn thấy những hình ảnh từ phòng ngủ của họ hiện lên sắc nét trên màn hình máy tính bảng cá nhân của mình.
Buổi chiều, khi căn biệt thự trở lại sự yên tĩnh giả tạo, Lục Trầm bước vào phòng vẽ. Anh đi dạo quanh những bức tranh của cô, rồi dừng lại phía sau lưng Uyển An khi cô đang đứng thẫn thờ trước khung tranh trắng.
"Hôm nay em không có cảm hứng sao?"
Anh áp sát người vào lưng cô, vòng đôi tay mạnh mẽ qua eo, khóa chặt cô trong lồng ngực mình. Uyển An cảm nhận được nhịp tim của anh, đều đặn và mạnh mẽ đến đáng sợ.
"Em cảm thấy hơi ngột ngạt. Có quá nhiều thiết bị... em cảm thấy mình không còn không gian riêng nữa."
Lục Trầm cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa nhài thanh khiết.
"Giữa vợ chồng chúng ta làm gì có không gian riêng hả em? Mọi thứ của em đều là của anh, và ngược lại. Anh chỉ đang thực hiện nghĩa vụ bảo hộ của một người chồng mà thôi."
Bàn tay anh bắt đầu không yên phận, trượt xuống dưới tà váy lụa của cô, mơn trớn làn da đùi mịn màng vẫn còn mang theo những vết bầm tím của đêm qua. Uyển An rên rỉ nhẹ, cô cố gắng đẩy tay anh ra nhưng sức lực của người đàn ông này giống như một gọng kìm bằng thép.
"Đừng... ban ngày mà..."
"Anh muốn em." Lục Trầm thầm thì, giọng anh khàn đặc đi vì dục vọng vừa bị kích ngòi.
Anh thô bạo xoay người cô lại, ép cô nằm ngửa lên chiếc bàn vẽ dài vốn chứa đầy màu sắc và cọ vẽ. Những tuýp màu bị gạt sang một bên, rơi xuống sàn tạo thành những tiếng động khô khốc. Lục Trầm không cho cô cơ hội phản kháng, anh hôn cô một cách ngấu nghiến, lưỡi anh càn quét qua khoang miệng cô như muốn nuốt chửng mọi hơi thở.
Tay anh thô bạo xé toạc lớp quần lót mỏng manh của cô, phơi bày vùng kín đang run rẩy trước không khí lạnh lẽo của phòng vẽ. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ thanh cao của một quý ông, mà là sự khao khát trần trụi của một kẻ săn mồi. Anh nhìn vào những vết cắn đỏ rực trên đùi cô, rồi dùng môi liếm láp lên đó một cách thành kính.
"Nhìn kìa An An, nhìn vào mắt camera phía trên kia. Anh muốn em thấy chúng ta thuộc về nhau như thế nào."
Anh chỉ tay về phía góc trần nhà, nơi một đốm sáng đỏ li ti của camera vừa lắp đặt đang nhấp nháy. Uyển An bàng hoàng, cô cố gắng khép chân lại nhưng Lục Trầm đã nhanh hơn, anh tách rộng chân cô ra, dựng chúng lên trên vai mình. Anh cởi phăng thắt lưng, giải phóng sự vật khổng lồ đang sưng tấy đến mức tím tái.
Anh không hề dùng bất kỳ sự bôi trơn nào, cứ thế mà đâm sầm vào bên trong sự chật hẹp và khô khốc của cô.
"Aaa!" Uyển An hét lên, cơn đau xé toạc khiến nước mắt cô trào ra.
Cảm giác bị xâm nhập thô bạo khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo khác xa với những gì cô cảm nhận trong cơn mê. Nó đau đớn, nhục nhã nhưng cũng mang theo một luồng điện khoái cảm kinh người. Lục Trầm không dừng lại để cô thích nghi, anh bắt đầu thúc mạnh và nhanh, mỗi cú va chạm đều sâu đến tận cùng tử cung, khiến cơ thể Uyển An nảy lên trên mặt bàn gỗ cứng.
Tiếng "bạch bạch" của thịt va chạm hòa cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào của cô vang vọng khắp căn phòng vẽ. Lục Trầm nhìn chằm chằm vào gương mặt đang vặn vẹo vì khoái cảm và đau đớn của vợ, đôi mắt anh rực lửa chiếm hữu. Anh nắm lấy hai bầu ngực cô, bóp mạnh đến mức những đầu ngón tay trắng bệch ra, rồi cúi xuống ngậm lấy nụ hồng, dùng răng day nghiền một cách tàn nhẫn.
"Ngoan... gọi tên anh đi... nói cho anh biết em đang được ai yêu..."
"Lục... Trầm... nhẹ một chút... làm ơn..." Uyển An nức nở, đôi tay cô cào cấu vào lưng anh, để lại những vết xước dài rướm máu.
Sự phản kháng yếu ớt của cô chỉ làm tăng thêm thú tính của người đàn ông này. Anh lật ngược cô lại, để cô nằm sấp trên bàn, mông cao lên. Từ phía sau, anh nắm lấy tóc cô, kéo mạnh ra sau khiến cổ cô căng ra một đường cong tuyệt mỹ. Anh lại một lần nữa đâm vào từ phía sau, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng của toàn bộ cơ thể anh.
Sự cọ xát mãnh liệt giữa hai cơ thể tạo ra một luồng nhiệt lượng thiêu đốt. Uyển An cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ đang bị nhấn chìm trong cơn bão dữ. Khoái cảm dâng trào từ vùng hạ thân lan tỏa khắp các dây thần kinh, khiến cô không thể kiểm soát được tiếng rên rỉ dâm mỹ phát ra từ cổ họng. Cô nhìn thấy bóng của hai người in trên tường, hòa quyện vào nhau như một thực thể vặn vẹo dưới sự chứng kiến của những đôi mắt điện tử vô hồn.
Lục Trầm càng lúc càng điên cuồng hơn. Anh không chỉ thỏa mãn dục vọng của mình, anh đang đánh dấu lãnh thổ. Mỗi lần ra vào, anh đều cố tình xoay tròn để sự vật to lớn của mình cọ xát vào mọi ngóc ngách bên trong cô. Khi cảm nhận được sự co thắt dồn dập của tử cung báo hiệu cô sắp đạt đỉnh, anh càng thúc mạnh hơn, tàn nhẫn hơn.
"Cùng anh... An An... cùng chết với anh đi..."
Anh gầm lên một tiếng như thú dữ, siết chặt lấy eo cô rồi phóng thích toàn bộ tinh hoa nóng rực vào sâu bên trong. Uyển An cũng đổ gục xuống bàn, toàn thân run rẩy dữ dội, khoái cảm cực hạn khiến đầu óc cô trắng xóa trong vài giây.
Sau khi cơn bão đi qua, Lục Trầm không hề rời đi ngay. Anh vẫn giữ nguyên tư thế ôm lấy cô từ phía sau, hơi thở dồn dập phả vào gáy cô. Anh hôn nhẹ lên những giọt mồ hôi đang lăn trên lưng cô, giọng nói lại trở về vẻ dịu dàng đến lạnh người.
"Bức tranh hôm nay thật đẹp, phải không em?"
Anh nhìn vào màn hình máy tính bảng đặt gần đó, nơi ghi lại toàn bộ quá trình hoan lạc vừa rồi từ nhiều góc độ khác nhau. Uyển An nhắm mắt lại, một sự ghê tởm dâng lên tận cổ họng. Cô nhận ra rằng, trong ngôi nhà này, cô không chỉ bị giam cầm về thể xác, mà linh hồn cô cũng đang bị anh bóc tách và lưu trữ dưới dạng những tệp dữ liệu kỹ thuật số.
Lục Trầm giúp cô mặc lại quần áo, cử chỉ ân cần như đang chăm sóc một đứa trẻ. Anh bế cô về phòng ngủ, đặt cô nằm xuống giường và đắp chăn cẩn thận.
"Em nghỉ ngơi đi. Anh có một cuộc họp qua video. Đừng quên, anh vẫn luôn nhìn thấy em."
Khi cánh cửa phòng khép lại, Uyển An ngồi dậy, cô nhìn lên trần nhà, nơi mắt camera mới lắp đang phát ra ánh sáng đỏ nhạt đều đặn. Một cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy cô. Cô không còn là một họa sĩ, cô là một mẫu vật trong phòng thí nghiệm của Lục Trầm. Anh không yêu cô theo cách của một con người, anh yêu cô như một kẻ tâm thần yêu bộ sưu tập quý giá nhất của mình.
Cô vùi mặt vào gối, không khóc. Cô biết, khóc lóc lúc này là vô ích. Những đôi mắt trong bức tường kia sẽ ghi lại mọi giọt nước mắt của cô và biến chúng thành thú vui cho Lục Trầm. Cô phải mạnh mẽ hơn, cô phải tìm ra cách để phá hủy hệ thống này, hoặc ít nhất là tìm ra bí mật thực sự mà anh đang cố gắng che giấu đằng sau những ống kính giám sát kia.
Đêm đó, Uyển An không ngủ. Cô nằm im, lắng nghe tiếng máy móc hoạt động âm thầm trong tường. Cô bắt đầu đếm nhịp đèn nháy của camera, ghi nhớ quy luật của chúng. Trò chơi trốn tìm trong chiếc lồng pha lê này đã nâng lên một cấp độ mới, và cô, bằng sự tỉnh táo đau đớn của mình, sẽ là kẻ tìm ra vết nứt đầu tiên.
Khoái cảm của chiều nay vẫn còn âm ỉ, nhưng nỗi hận thù và khát khao lột trần sự thật còn mạnh mẽ hơn thế. Tạ Uyển An nhìn vào khoảng không tối mịt, thầm hứa với chính mình rằng cô sẽ không để mình bị nuốt chửng bởi bóng tối của Lục Trầm mà không có một cuộc chiến ra trò.