MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoái Cảm Và Tội LỗiChương 4: Những lát cắt của sự hoàn hảo

Khoái Cảm Và Tội Lỗi

Chương 4: Những lát cắt của sự hoàn hảo

2,411 từ · ~13 phút đọc

Cơn mưa rào bất chợt của vùng bán đảo xối xả đập vào những ô cửa kính màu của phòng ăn, tạo nên những âm thanh hỗn loạn như muốn phá vỡ sự tĩnh lặng đến gai người bên trong biệt thự. Ánh đèn chùm pha lê hôm nay dường như sáng hơn mọi khi, chiếu rọi mọi ngóc ngách, không để lại bất kỳ bóng tối nào cho sự riêng tư trú ngụ.

Lục Trầm ngồi ở vị trí chủ tọa, chiếc áo sơ mi màu đen tuyền càng làm tôn lên làn da trắng lạnh lẽo và gương mặt không tỳ vết của anh. Đối diện anh, Tạ Uyển An ngồi bất động, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đặt dưới bàn. Cảm giác đau rát từ trận hoan lạc thô bạo ở phòng vẽ hồi chiều vẫn còn đó, mỗi lần cô cử động, lớp vải lụa của bộ váy lại cọ xát vào những vết thương chưa kịp khép miệng, khiến cô khẽ rùng mình.

Bữa tối được dọn lên bởi những người làm lặng lẽ như những bóng ma. Hôm nay là món bít tết bò Wagyu, những miếng thịt đỏ hồng được áp chảo hoàn hảo, tỏa ra mùi thơm ngậy của mỡ và tiêu đen. Lục Trầm không vội cầm dao nĩa, anh cứ thế chống cằm, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào Uyển An.

"An An, sao em không cầm dao lên?"

Giọng nói của anh dịu dàng nhưng lại mang theo một áp lực vô hình khiến không khí xung quanh như đặc quánh lại. Uyển An ngước lên, cố gắng giữ cho ánh mắt mình không dao động.

"Em cảm thấy không được khỏe lắm. Chắc do buổi chiều..."

"Do buổi chiều anh hơi quá tay sao?" Lục Trầm ngắt lời cô, khóe môi anh nhếch lên một nụ cười nửa miệng đầy tà khí. "Anh xin lỗi, chỉ là vì em hôm nay quá đỗi tuyệt vời. Hình ảnh em dưới ống kính máy quay... thực sự khiến anh không thể kiềm chế được."

Trái tim Uyển An thắt lại. Anh thản nhiên thừa nhận việc theo dõi cô qua camera như một điều hiển nhiên, một thú vui tao nhã. Cô cầm dao nĩa lên, đôi tay hơi run rẩy khiến chúng chạm vào đĩa sứ tạo ra tiếng "ken két" chói tai.

"Để anh giúp em."

Lục Trầm đứng dậy, tiếng ghế gỗ ma sát với sàn đá cẩm thạch vang lên khô khốc. Anh đi vòng qua bàn ăn, dừng lại phía sau cô. Một bàn tay anh đặt lên vai Uyển An, bóp nhẹ, trong khi bàn tay kia cầm lấy đôi tay đang run của cô, tước đi dao nĩa. Anh cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào vành tai cô.

"Nhìn kìa, em thậm chí còn không giữ vững được dao. Anh sẽ cắt cho em, từng miếng một, thật hoàn hảo."

Anh kéo đĩa thịt của cô về phía mình, bắt đầu thực hiện những lát cắt. Động tác của Lục Trầm chuẩn xác đến rợn người. Từng miếng thịt được chia ra với kích thước đều tăm tắp, sắc lẹm và dứt khoát như thể anh đang thực hiện một ca phẫu thuật. Anh không nhìn vào đĩa thịt, đôi mắt anh vẫn khóa chặt vào gương mặt tái nhợt của Uyển An qua tấm gương lớn treo đối diện bàn ăn.

"Em có biết không, An An? Khi anh nhìn qua màn hình giám sát, anh thấy em đã nhìn vào ống kính ba lần. Em đang tìm kiếm điều gì sao? Hay em muốn gửi thông điệp gì cho anh thông qua những cái nhìn đó?"

Mồ hôi lạnh rịn ra trên trán Uyển An. Cô không ngờ anh lại quan sát chi tiết đến mức nhận ra cả những cử động mắt nhỏ nhất của cô.

"Em... em chỉ không quen với việc có thứ gì đó cứ nhấp nháy trên trần nhà."

"Nó là để bảo vệ em mà." Lục Trầm dùng nĩa xiên một miếng thịt, đưa đến tận môi cô. "Nào, há miệng ra."

Cảm giác nhục nhã dâng trào, nhưng Uyển An biết mình không thể cự tuyệt. Cô từ từ há miệng, đón lấy miếng thịt từ tay anh. Anh không rút nĩa ra ngay, mà dùng đầu nĩa khẽ day đi day lại trên môi dưới của cô, nhìn nó sưng đỏ lên vì sự ma sát.

"Ngoan lắm. Em phải ăn thật nhiều, vì đêm nay... anh vẫn còn muốn em."

Câu nói đó như một bản án tử hình đối với Uyển An. Cô nhai miếng thịt một cách vô thức, cảm nhận vị mặn của máu hòa cùng vị béo ngậy của thức ăn. Lục Trầm tiếp tục cắt, tiếp tục đút cho cô, biến bữa tối thành một buổi lễ thuần hóa rùng rợn. Anh quan sát từng biểu cảm đau đớn, ghê tởm hay cam chịu trên mặt cô với một sự hưởng thụ bệnh hoạn.

Khi miếng thịt cuối cùng được nuốt xuống, Lục Trầm dùng khăn giấy lau khóe môi cho cô một cách nâng niu. Anh cúi xuống, hôn mạnh lên cổ cô, đúng vào vị trí có một vết bầm tím đậm nhất.

"Anh có việc cần xử lý ở thư phòng khoảng một tiếng. Em về phòng trước đi, tắm rửa thật sạch sẽ và mặc bộ váy ren đen anh đã để sẵn trên giường. Nhớ lấy, đừng cố gắng che giấu bất cứ điều gì trước camera, anh sẽ biết cả đấy."

Lục Trầm rời đi, tiếng bước chân của anh gõ nhịp trên sàn nhà như đếm ngược thời gian tự do cuối cùng của cô trong ngày. Uyển An ngồi lặng đi một lúc lâu, rồi cô đứng dậy, bước về phía thư phòng của anh thay vì phòng ngủ. Cô biết mình đang liều lĩnh, nhưng sự tò mò và phẫn uất đã vượt qua nỗi sợ hãi.

Cô lẻn vào thư phòng khi không có ai. Căn phòng ngập tràn mùi giấy mới và hương thuốc lá nhạt. Trên bàn làm việc của Lục Trầm là một dãy màn hình đang hiển thị trực tiếp các góc độ khác nhau của biệt thự. Cô nhìn thấy chính mình trong phòng ăn qua màn hình, trông cô nhỏ bé và tội nghiệp như một con búp bê bị hư hại.

Ánh mắt cô dừng lại ở một ngăn kéo bàn bằng gỗ mun, có khóa điện tử. Bằng một sự thôi thúc kỳ lạ, cô thử nhập ngày kỷ niệm đám cưới của hai người.

Cạch.

Ngăn kéo bật mở. Trái tim Uyển An gần như ngừng đập khi nhìn thấy những thứ bên trong. Đó không phải là tài liệu kinh doanh hay hợp đồng tài chính. Đó là hàng xấp ảnh chụp.

Cô run rẩy cầm lấy xấp ảnh đầu tiên. Tim cô như rơi xuống vực thẳm. Tất cả đều là ảnh chụp cô. Nhưng không phải là ảnh chân dung bình thường. Có những tấm chụp cô lúc đang ngủ say, gương mặt thanh thản không hề hay biết sự hiện diện của người chụp. Có những tấm chụp cô lúc đang tắm, qua khe cửa khép hờ, hơi nước mờ ảo không che giấu được những đường cong cơ thể.

Nhưng kinh khủng nhất là những tấm ảnh chụp cô trong những đêm hôn mê. Trong ảnh, cô nằm bất động, đôi mắt nhắm nghiền, trong khi đôi bàn tay của Lục Trầm đang vặn vẹo cơ thể cô thành những tư thế dâm mỹ, tàn bạo. Có những tấm chụp cận cảnh những vết thương, vết cắn trên da thịt cô, được đánh số và ghi ngày tháng cẩn thận như những tiêu bản thí nghiệm.

"Anh ta... anh ta thực sự là một kẻ điên..."

Uyển An run lên bần bật, những tấm ảnh rơi khỏi tay cô, tán loạn trên sàn nhà. Đây không phải là tình yêu, đây là một sự ám ảnh bệnh hoạn, một sự sưu tầm sinh thể. Lục Trầm không muốn một người vợ, anh ta muốn một vật sở hữu hoàn hảo để anh ta có thể toàn quyền định đoạt và lưu giữ.

Bỗng nhiên, ánh đèn trong thư phòng chớp tắt rồi sáng rực lên.

"Em thấy chúng đẹp không, An An?"

Giọng nói của Lục Trầm vang lên ngay sát cửa. Uyển An giật mình quay lại, thấy anh đang đứng tựa vào khung cửa, đôi mắt lạnh lẽo nhìn cô, đôi bàn tay đút trong túi quần tây phẳng phiu. Anh không hề tức giận khi thấy cô đột nhập vào bí mật của mình, trái lại, vẻ mặt anh còn mang theo một sự hưng phấn dị biệt.

"Anh... anh đã chụp những thứ này từ lúc nào?" Cô lắp bắp, lùi lại phía sau cho đến khi va phải cạnh bàn làm việc.

Lục Trầm chậm rãi bước tới, anh nhặt một tấm ảnh chụp cô đang khóc trong cơn mê lên, ngón tay vuốt ve đôi mắt nhắm nghiền trong ảnh.

"Từ ngày đầu tiên em bước chân vào ngôi nhà này. Anh muốn ghi lại mọi khoảnh khắc em thuộc về anh, đặc biệt là những lúc em không thể phản kháng, những lúc em hoàn toàn phơi bày bản ngã nguyên thủy nhất dưới sự kiểm soát của anh."

Anh tiến sát lại, dồn cô vào góc bàn. Một bàn tay anh nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Em đã phá vỡ quy tắc, An An. Em đã vào đây mà không được sự cho phép. Anh đã định sẽ dịu dàng với em đêm nay, nhưng bây giờ... anh nghĩ em cần một hình phạt xứng đáng cho sự tò mò của mình."

Anh thô bạo đẩy cô nằm xuống ngay trên mặt bàn làm việc, giữa mớ ảnh chụp nhục nhã kia. Uyển An cố gắng vùng vẫy nhưng đôi tay của Lục Trầm đã ghim chặt hai tay cô lên đỉnh đầu. Anh dùng chiếc thắt lưng da của mình, quấn vài vòng quanh cổ tay cô rồi buộc chặt vào chân đèn để bàn bằng đồng nặng nề.

"Đừng... Lục Trầm... em xin lỗi..."

"Muộn rồi."

Anh xé toạc chiếc váy lụa trên người cô, những mảnh vải vụn rơi xuống sàn hòa cùng những tấm ảnh. Lục Trầm nhìn cơ thể cô đang run rẩy dưới ánh đèn thư phòng, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh cầm lấy một tấm ảnh chụp vùng kín của cô trong đêm trước, áp nó vào sát mặt cô.

"Nhìn đi, đây là em của đêm qua. Và bây giờ, anh sẽ khiến em còn thảm hại hơn thế."

Anh không hề cởi bỏ quần áo của mình, chỉ giải phóng sự vật to lớn đang bừng bừng nộ khí. Anh thô bạo tách chân cô ra, rồi dứt khoát đâm mạnh vào từ phía trước.

"Áaaa!"

Cơn đau đột ngột và dữ dội khiến Uyển An cong người lên, những tấm ảnh dưới lưng cô xào xạc theo từng chuyển động. Lục Trầm không cho cô thời gian để thở, anh thúc liên tục với một tốc độ kinh hoàng. Mặt bàn gỗ cứng nhắc đập vào lưng cô đau nhói, nhưng nó không thấm vào đâu so với sự tàn phá đang diễn ra bên trong cơ thể.

Anh nắm lấy một bên chân cô, gác lên vai mình, khiến sự xâm nhập càng trở nên sâu và khốc liệt hơn. Mỗi lần anh đâm vào, đầu anh lại cúi xuống cắn mạnh vào vai cô, để lại những vết máu rướm ra. Tiếng rên rỉ của cô bị bóp nghẹt bởi nụ hôn thô bạo của anh.

"Em thích nhìn mình trong ảnh không? Hả? Trả lời anh!" Anh gầm lên, hông chuyển động mạnh mẽ đến mức chiếc bàn làm việc cũng phải rung lên bần bật.

"Đau... Lục Trầm... dừng lại..."

Sự cầu xin của cô như dầu vào lửa. Lục Trầm lật ngược cô lại, bắt cô nằm sấp trên đống ảnh. Những tấm ảnh lạnh lẽo chạm vào làn da nóng bỏng của cô tạo nên một cảm giác kỳ quái. Anh từ phía sau tiếp tục cuộc hành hạ. Anh nắm lấy tóc cô, ép mặt cô sát xuống mặt bàn, ngay trên tấm ảnh chụp gương mặt cô đang ngủ say.

"Nhìn đi! Đây chính là em! Kẻ bị anh giam cầm, kẻ sẽ mãi mãi không thoát khỏi đôi bàn tay này!"

Dục vọng của anh bùng nổ như một cơn núi lửa. Anh thúc mạnh đến mức Uyển An cảm thấy như mình sắp bị xé làm đôi. Khoái cảm tội lỗi và nỗi nhục nhã tột cùng trộn lẫn vào nhau, khiến cơ thể cô phản ứng lại một cách điên cuồng. Cô đạt đến đỉnh điểm trong sự đau đớn, tiếng hét của cô bị chôn vùi trong bóng tối của thư phòng.

Lục Trầm phóng thích vào sâu bên trong cô, toàn thân anh run lên vì sự thỏa mãn bệnh hoạn. Anh vẫn giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu, hơi thở dồn dập phả vào lưng cô.

Sau khi kết thúc, anh từ từ cởi trói cho cô. Uyển An đổ gục xuống bàn, hơi thở đứt quãng. Lục Trầm nhặt những tấm ảnh dưới sàn lên, xếp chúng lại gọn gàng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh bế cô dậy, lau đi nước mắt trên mặt cô bằng một cử chỉ cực kỳ dịu dàng.

"An An, em là tác phẩm nghệ thuật đẹp nhất mà anh từng sở hữu. Đừng bao giờ cố gắng trốn thoát khỏi khung hình của anh."

Anh bế cô về phòng, đặt cô vào bồn tắm nước ấm đã chuẩn bị sẵn. Uyển An nhắm mắt lại, cảm giác nước ấm làm xoa dịu phần nào cơn đau, nhưng sự kinh hoàng trong lòng cô thì không gì có thể xóa nhòa.

Cô đã thấy rõ bản chất thật sự của Lục Trầm. Anh không chỉ giam cầm cô trong căn biệt thự này, anh đã giam cầm cô trong một thế giới của những lát cắt hình ảnh, nơi cô chỉ là một mẫu vật không có linh hồn. Nhưng trong bóng tối của nỗi đau, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Uyển An. Nếu anh ta yêu những hình ảnh này đến thế, cô sẽ dùng chính chúng để bẻ gãy sự kiểm soát của anh ta.

Cuộc chơi giờ đây không còn là sự trốn chạy nữa. Nó đã trở thành một cuộc chiến của những kẻ điên.