MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoái Cảm Và Tội LỗiChương 5: Những khung hình tội lỗi

Khoái Cảm Và Tội Lỗi

Chương 5: Những khung hình tội lỗi

1,443 từ · ~8 phút đọc

Ánh đèn trong thư phòng mờ ảo, hắt lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. Tạ Uyển An ngồi bệt dưới sàn gỗ lạnh lẽo, những tấm ảnh vương vãi xung quanh như những mảnh vỡ của một thực tại tàn khốc. Cô cầm một tấm ảnh lên, đầu ngón tay run rẩy chạm vào gương mặt của chính mình trong hình – một gương mặt đang say ngủ, ngây thơ và không chút phòng bị, trong khi một bàn tay thon dài của đàn ông đang vuốt ve xương quai xanh của cô.

Sự thật như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt, khiến cô rùng mình lùi lại. Lục Trầm, người chồng hoàn hảo với phong thái đĩnh đạc và đạo mạo ban ngày, lại là kẻ đã bí mật ghi lại từng khoảnh khắc nhục nhã của cô vào ban đêm. Anh không chỉ chiếm hữu cơ thể cô, anh còn muốn đóng băng thời gian, biến cô thành một bộ sưu tập vĩnh cửu trong ngăn kéo khóa kín của mình.

Cánh cửa thư phòng khẽ chuyển động, một luồng khí lạnh tràn vào. Lục Trầm bước vào, đôi giày da nện xuống sàn phát ra âm thanh khô khốc. Anh nhìn thấy cô đang ngồi giữa đống ảnh, nhưng trên gương mặt anh tuấn ấy không hề có lấy một tia bối rối hay hối lỗi. Ngược lại, đôi mắt đen sâu thẳm ấy còn lóe lên một tia sáng thỏa mãn dị biệt.

"Em tìm thấy chúng sớm hơn anh tưởng, An An."

Lục Trầm chậm rãi tiến lại gần, anh quỳ một chân xuống bên cạnh cô, vươn tay nhặt một tấm ảnh chụp cận cảnh đôi môi cô đang hé mở. Anh dùng ngón tay cái miết nhẹ lên bề mặt tấm ảnh, rồi lại nhìn sang đôi môi thực sự của Uyển An đang run rẩy.

"Anh... anh là đồ biến thái." Uyển An nghẹn ngào, giọng nói chứa đựng sự ghê tởm tột độ.

Lục Trầm cười thấp, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh nắm lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng trong đồng tử của mình.

"Biến thái sao? Anh chỉ đơn giản là yêu cái đẹp, và em là tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ nhất mà anh từng sở hữu. Anh muốn giữ lại mọi khoảnh khắc em thuộc về anh, ngay cả khi em không hề hay biết. Chẳng phải nhìn mình trong gương mặt thuần khiết này, em thấy mình rất quyến rũ sao?"

Anh thô bạo kéo cô đứng dậy, đẩy cô tựa lưng vào bàn làm việc bằng gỗ mun. Những tấm ảnh chụp những đêm hoan lạc mê muội của cô nằm rải rác dưới lưng, tạo nên một sự mâu thuẫn rợn người. Lục Trầm áp sát cơ thể cao lớn của mình vào cô, đôi bàn tay ghim chặt vai cô xuống mặt bàn.

"Hôm nay em đã quá tò mò rồi. Anh đã nói là em không được vào đây mà, phải không?"

Giọng nói của anh đột ngột trở nên trầm thấp và đầy đe dọa. Anh bắt đầu mở những nấc cúc áo sơ mi của chính mình, để lộ cơ ngực rắn chắc và làn da trắng lạnh. Uyển An cố gắng vùng vẫy, nhưng sự áp chế từ cơ thể đàn ông khiến cô hoàn toàn bất lực. Anh tóm lấy hai cổ tay cô, đưa lên đỉnh đầu rồi dùng một sợi dây thừng trang trí bằng lụa rút từ rèm cửa thư phòng để buộc chặt chúng lại với nhau.

"Lục Trầm, anh định làm gì? Buông tôi ra!"

"Anh định dạy cho em một bài học về sự vâng lời."

Anh xé toạc lớp áo lụa mỏng trên người cô, khiến những hạt cúc bắn tung tóe trên sàn nhà. Cơ thể trắng ngần của Uyển An phơi bày dưới ánh đèn, run rẩy trước sự xâm lược của ánh mắt anh. Lục Trầm cúi xuống, không một chút dịu dàng, anh cắn mạnh vào bầu ngực cô, để lại một dấu răng rướm máu ngay trên nốt ruồi nhỏ xinh xắn.

"A!" Uyển An hét lên đau đớn, nhưng tiếng hét của cô chỉ càng khiến thú tính trong anh bùng nổ.

Lục Trầm tách hai chân cô ra, chen vào giữa. Anh giải phóng sự vật khổng lồ đang sưng tấy đến mức tím tái của mình, gân xanh nổi lên dọc theo chiều dài rợn người. Anh không dùng bất kỳ sự chuẩn bị nào, cứ thế mà thúc mạnh vào tận cùng sự chật hẹp của cô.

Cảm giác bị xé rách khiến Uyển An trừng mắt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Những tấm ảnh sắc cạnh dưới lưng đâm vào da thịt cô, hòa cùng cơn đau dữ dội từ hạ thân. Lục Trầm không dừng lại, anh bắt đầu những cú thúc điên cuồng và tàn nhẫn. Mỗi lần ra vào đều mang theo sức nặng của sự trừng phạt.

Tiếng "bạch bạch" chát chúa vang lên trong không gian tĩnh mịch của thư phòng, hòa cùng tiếng thở dốc như thú dữ của Lục Trầm. Anh nắm lấy tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau để anh có thể nhìn rõ gương mặt đang vặn vẹo vì đau đớn của cô qua màn hình máy tính đang đặt chế độ quay phim.

"Nhìn đi! Nhìn vào ống kính đi An An! Để xem ngày mai khi em tỉnh táo nhìn lại cảnh tượng này, em sẽ còn dám cãi lời anh nữa không!"

Lục Trầm thúc mạnh hơn, mỗi cú va chạm đều sâu đến mức tưởng chừng như muốn chạm vào linh hồn cô. Uyển An nức nở, đôi tay bị trói chặt co quắp lại. Khoái cảm tội lỗi bắt đầu len lỏi qua những cơn đau xé thịt. Cơ thể cô phản bội lại ý chí, những dòng dịch thủy ẩm ướt bắt đầu tiết ra, bao bọc lấy sự xâm nhập thô bạo của anh.

Anh xoay người cô lại, bắt cô nằm sấp trên bàn, mông chổng cao về phía anh. Lục Trầm cầm lấy một tấm ảnh chụp cô đang ngủ, áp nó vào lưng cô rồi lại đâm mạnh từ phía sau. Sự cọ xát mãnh liệt giữa hai cơ thể tạo ra một luồng nhiệt lượng thiêu đốt. Anh vừa thúc, vừa dùng tay vỗ mạnh vào mông cô, để lại những dấu tay đỏ rực.

"Em là của anh... từng tấc da thịt này, từng tiếng rên rỉ này... đều là tài sản của Lục Trầm!"

Dục vọng của anh dâng cao như một cơn sóng thần. Lục Trầm đẩy nhanh tốc độ, hông chuyển động liên tục không ngừng nghỉ. Uyển An cảm thấy đầu óc mình trắng xóa, cô đạt đến đỉnh điểm trong một sự nhục nhã tột cùng. Những tiếng rên rỉ dâm mỹ thoát ra từ khuôn miệng đang bị anh hôn ngấu nghiến.

Lục Trầm gầm lên một tiếng, siết chặt lấy eo cô rồi phóng thích toàn bộ luồng tinh hoa nóng rực vào sâu trong tử cung cô. Anh gục đầu xuống vai cô, hơi thở dồn dập, mồ hôi từ trán anh nhỏ xuống tấm ảnh dưới bàn, làm nhòe đi gương mặt của Uyển An trong hình.

Sau cuộc hoan lạc tàn bạo, Lục Trầm từ từ tháo dây trói cho cô. Anh bế cơ thể mềm nhũn của vợ lên, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh nhặt đống ảnh dưới sàn lên, xếp lại ngay ngắn rồi bỏ vào ngăn kéo, khóa lại.

"Về phòng ngủ đi. Đừng để anh phải dùng đến xích."

Uyển An lảo đảo bước ra khỏi thư phòng, đôi chân run rẩy không đứng vững. Cô nhìn lại người đàn ông đang ngồi thản nhiên châm một điếu thuốc trong phòng, lòng cô trào dâng một sự căm hận mãnh liệt xen lẫn sợ hãi. Nhưng giữa nỗi đau, cô chợt nhận ra một điều: Lục Trầm điên cuồng vì những tấm ảnh này, anh ta tôn thờ sự kiểm soát hoàn mỹ qua ống kính.

Nếu vậy, cô sẽ không trốn chạy nữa. Cô sẽ chủ động bước vào những khung hình đó, biến mình thành một quân cờ khiến anh ta phải tự tay phá hủy chính cái lồng mà anh ta đã dựng lên.

Sương đêm bao phủ lấy biệt thự, lạnh lẽo và đặc quánh. Một giai đoạn mới của trò chơi giam cầm đã bắt đầu, nơi mà ranh giới giữa thợ săn và con mồi đang dần trở nên mờ nhạt trong những thước phim tội lỗi.