Ánh trăng non vắt ngang bầu trời đêm của hòn đảo vắng, hắt những tia sáng bạc yếu ớt lên dãy hành lang lát đá của căn biệt thự. Tạ Uyển An ngồi bên cạnh bàn trang điểm, đôi tay gầy guộc siết chặt chiếc ly thủy tinh chứa thứ chất lỏng trắng đục mà người làm vừa mang lên theo lệnh của Lục Trầm. Mùi sữa ấm thoang thoảng hương vani lẽ ra phải mang lại cảm giác dễ chịu, nhưng đối với cô lúc này, nó chẳng khác nào một liều độc dược tẩm mật ngọt, sẵn sàng nhấn chìm ý thức cô vào vực thẳm đen ngòm để con thú dữ kia tự do hành lạc.
Cô khẽ liếc nhìn về phía góc trần nhà, nơi mắt camera đang âm thầm phát ra ánh sáng đỏ nhạt đều đặn. Lục Trầm hẳn đang ngồi đâu đó, có thể là thư phòng hoặc trên xe điện trở về từ buổi tiệc chiêu đãi, và quan sát từng cử động nhỏ nhất của cô qua màn hình điện thoại. Uyển An mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và cam chịu như mọi khi, rồi cô từ từ đưa ly sữa lên môi. Cô nhấp một ngụm nhỏ, giữ nó trong khoang miệng, sau đó vờ như bị sặc nhẹ rồi đặt ly xuống, nhanh chóng lấy khăn tay che miệng.
Khi chắc chắn rằng góc quay không thể soi thấu từng tấc da thịt dưới bóng tối của chiếc bàn, Uyển An đứng dậy, lách qua phía sau chậu cây phong lan lớn đặt cạnh cửa sổ. Một cách dứt khoát và im lặng, cô đổ toàn bộ số sữa trong ly vào lớp đất mùn ẩm ướt. Tiếng chất lỏng thấm vào đất nhỏ đến mức chỉ mình cô nghe thấy. Trái tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Đây là lần đầu tiên cô thực sự phản kháng, một hành động nhỏ nhoi nhưng mang tính quyết định cho toàn bộ cuộc đời cô về sau.
Cô trở lại giường, nằm xuống và kéo chăn lên tận cằm. Để đóng cho tròn vai, Uyển An bắt đầu hít thở thật chậm, thật đều, cố gắng thả lỏng toàn bộ các cơ trên cơ thể như thể thuốc đã ngấm. Thời gian trôi qua, mỗi phút giây đối với cô dài như một thế kỷ. Sự tĩnh lặng của căn biệt thự lúc này trở nên rùng rợn đến mức cô có thể nghe thấy cả tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở đại sảnh dưới lầu.
Mười hai giờ đêm. Một tiếng động cực khẽ vang lên từ phía sau bức tường tủ quần áo gỗ mun.
Uyển An nín thở. Lối đi bí mật mà cô tình cờ phát hiện ra sau khi quan sát những vết xước trên sàn nhà đang mở ra. Tiếng bước chân trần cực nhẹ chạm lên thảm lông cừu, chậm rãi tiến về phía giường. Cô nhắm nghiền mắt, cố gắng giữ cho hàng mi không run rẩy. Hơi lạnh từ phía lối đi bí mật tràn vào phòng, mang theo mùi hương gỗ đàn hương đặc trưng và một chút hơi men nồng nàn của Lục Trầm.
"An An..."
Tiếng thầm thì khản đặc vang lên ngay sát đỉnh đầu cô. Uyển An cảm nhận được một bàn tay thon dài, hơi lạnh, bắt đầu vuốt ve gò má mình. Ngón tay anh di chuyển chậm chạp, từ vầng trán, xuống đến sống mũi, rồi dừng lại thật lâu trên đôi môi đang mím chặt của cô. Lục Trầm ngồi xuống mép giường, sức nặng của cơ thể anh làm đệm lún xuống, khiến cơ thể Uyển An vô thức nghiêng về phía anh.
Đột ngột, cô cảm thấy một hơi thở nóng rực phả vào vành tai mình. Lục Trầm cúi thấp người, đôi môi anh không chạm hẳn vào da thịt cô nhưng hơi nóng ấy lại khiến cô sởn gai ốc.
"Hôm nay em trông thật ngoan. Nếu lúc nào em cũng thế này, có lẽ anh sẽ không cần đến những liều thuốc đó nữa."
Anh cười thấp, một âm thanh trầm đục chứa đựng sự chiếm hữu đến điên cuồng. Uyển An vẫn nằm bất động, nhưng sâu trong thâm tâm, cô đang gào thét. Anh ta biết. Anh ta biết mình đang đầu độc cô mỗi đêm để thỏa mãn thú tính bệnh hoạn của mình. Sự thật trần trụi này khiến cô đau đớn hơn cả những vết thương trên da thịt.
Bàn tay Lục Trầm không còn dừng lại ở việc vuốt ve. Anh bắt đầu kéo lớp chăn mỏng xuống, để lộ bờ vai gầy và chiếc cổ trắng ngần của cô dưới ánh trăng mờ. Anh cúi xuống, bắt đầu liếm nhẹ lên làn da cổ, từ từ di chuyển lên phía sau mang tai. Cảm giác lưỡi của anh ẩm ướt và nóng bỏng chạm vào da thịt khiến Uyển An suýt chút nữa đã bật ra tiếng rên rỉ vì kinh hãi. Cô phải cắn chặt răng, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để giữ mình tỉnh táo.
Lục Trầm dường như rất hưởng thụ sự "im lặng" của cô. Anh bắt đầu tháo những chiếc cúc trên bộ váy ngủ bằng lụa màu ngọc trai. Từng nấc, từng nấc một, cho đến khi bầu ngực căng tròn và trắng nõn của cô phơi bày hoàn toàn dưới đôi mắt rực lửa của kẻ săn mồi. Anh không vội vàng xâm nhập, mà dùng đôi bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai gò bồng đảo, nhào nặn chúng thành những hình dạng vặn vẹo.
"Đẹp lắm... An An của anh luôn là đẹp nhất."
Anh cúi xuống, ngậm lấy một bên nụ hồng đang run rẩy vì lạnh, dùng răng day nghiền một cách tàn nhẫn. Uyển An cảm thấy cơn đau nhói truyền đến đại não, nhưng cô vẫn phải giả vờ như đang chìm trong giấc ngủ sâu. Lục Trầm càng lúc càng trở nên thô bạo hơn. Anh lật người cô lại, ép cô nằm sấp xuống đệm, rồi kéo chiếc váy ngủ lên quá hông, để lộ vùng mông tròn trịa và đôi chân dài miên man.
Cô cảm nhận được sự vật cứng cáp và khổng lồ của anh đang ma sát vào kẽ mông mình. Lục Trầm thở dốc, giọng nói của anh lúc này đã hoàn toàn biến đổi, trở nên đục ngầu vì dục vọng.
"Anh ước gì lúc này em tỉnh táo... để nhìn thấy anh yêu em đến mức nào."
Anh nắm lấy hai cổ tay cô, kéo ngược ra sau rồi dùng một tay giữ chặt cả hai bằng một sức mạnh áp đảo. Tay còn lại, anh thô bạo xâm nhập vào giữa hai chân cô, tìm kiếm sự ẩm ướt trong sự chật hẹp chưa hề được chuẩn bị. Uyển An cảm thấy một cơn đau xé rách ở hạ thân khi những ngón tay anh càn quét bên trong một cách tàn nhẫn. Cô không thể chịu đựng thêm được nữa, nhưng chính vào khoảnh khắc cô định mở mắt phản kháng, Lục Trầm đột ngột dừng lại.
Anh cúi xuống, hôn lên vết bầm tím trên vai cô, rồi lại thầm thì:
"Nhưng nếu em tỉnh táo, em sẽ sợ hãi. Anh không muốn em sợ hãi... anh chỉ muốn em phục tùng."
Lục Trầm đứng dậy, âm thanh vải vóc ma sát cho thấy anh đang cởi bỏ y phục. Uyển An biết, đỉnh điểm của đêm nay sắp bắt đầu. Cô vẫn giữ nguyên tư thế nằm sấp, tim đập nhanh đến mức tưởng chừng như người đàn ông đứng cạnh giường cũng có thể nghe thấy.
Anh lại một lần nữa đè sụp xuống người cô. Lần này, sự xâm nhập là hoàn toàn và tuyệt đối. Lục Trầm không hề dạo đầu, anh nắm lấy hông cô, nhấc bổng lên một chút rồi dứt khoát đâm sầm vào bên trong.
"Ưm..." Uyển An không kìm được một tiếng rên nghẹn ngào trong cổ họng, cô vùi mặt vào gối để che giấu nó.
Cảm giác bị lấp đầy bởi thứ to lớn và nóng bỏng ấy khiến cô trướng đau đến mức nước mắt trào ra. Lục Trầm dường như không nhận ra sự khác lạ, anh bắt đầu những cú thúc mạnh bạo và dồn dập từ phía sau. Tiếng "bạch bạch" của da thịt va chạm hòa cùng tiếng thở dốc điên cuồng của người đàn ông tạo nên một bầu không khí dâm mỹ và tội lỗi.
Anh thúc mạnh đến mức đầu Uyển An liên tục đập vào thành giường gỗ. Mỗi lần anh tiến vào tận cùng, cô lại cảm thấy tử cung mình như bị nghiền nát. Khoái cảm tội lỗi bắt đầu nảy mầm từ trong sự đau đớn, một luồng điện tê dại lan tỏa từ nơi giao hợp đến tận đỉnh đầu, khiến cơ thể cô vô thức co thắt lại, bao bọc lấy sự vật đang tàn phá bên trong mình.
Lục Trầm gầm nhẹ một tiếng thỏa mãn khi cảm nhận được sự bao bọc chặt chẽ của cô. Anh xoay người cô lại, để cô nằm ngửa, chân dạng rộng hết mức có thể. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang nhắm nghiền của cô, bàn tay thô ráp bóp chặt cổ cô, không đến mức làm cô nghẹt thở nhưng đủ để cô cảm thấy sự sống của mình đang nằm gọn trong tay anh.
"An An... mở mắt ra nhìn anh đi..."
Anh rên rỉ, hông vẫn không ngừng chuyển động với tốc độ kinh hoàng. Từng cú đâm rút đều mang theo sức mạnh nghìn cân, khiến cơ thể Uyển An nảy lên trên nệm như một con búp bê vải rách nát. Anh cúi xuống, hôn ngấu nghiến môi cô, vị máu tanh nồng từ môi dưới bị anh cắn rách lan tỏa trong khoang miệng cả hai.
Khi cơn khoái cảm đạt đến đỉnh điểm, Lục Trầm siết chặt lấy eo cô, phóng thích toàn bộ luồng tinh hoa nóng rực vào sâu bên trong cơ thể cô. Anh gục đầu xuống ngực cô, hơi thở hổn hển, mồ hôi từ trán anh nhỏ xuống làn da trắng ngần của Uyển An.
Anh vẫn nằm đó hồi lâu, ôm chặt lấy cô như sợ rằng nếu buông tay, cô sẽ biến mất vào hư không. Một lúc sau, Lục Trầm đứng dậy, mặc lại quần áo và dọn dẹp dấu vết một cách tỉ mỉ. Anh lại một lần nữa hôn lên trán cô, một nụ hôn mang theo hơi ấm giả tạo rồi lặng lẽ rời đi qua lối đi bí mật.
Cánh cửa gỗ khép lại, căn phòng trả về sự tĩnh lặng chết chóc.
Tạ Uyển An từ từ mở mắt. Đôi mắt cô trong đêm tối không hề có chút buồn ngủ nào, mà rực lên một ngọn lửa hận thù và sự tỉnh táo đến đáng sợ. Cô ngồi dậy, cảm giác rệu rã ở hạ thân khiến cô phải nghiến răng chịu đựng. Cô nhìn về phía tủ quần áo, nơi lối đi bí mật vừa đóng lại.
"Anh tưởng tôi vẫn còn ngủ sao, Lục Trầm?"
Cô thầm thì, thanh âm lạnh lẽo như băng giá. Uyển An bước xuống giường, đôi chân run rẩy bước về phía cửa sổ. Cô nhìn ra khu rừng tối tăm phía xa, nơi những bóng cây đang vật vã trong gió. Cô đã thấy rõ anh ta, thấy rõ sự điên cuồng và lệch lạc đằng sau vẻ ngoài đạo mạo đó.
Hành động đổ sữa vào chậu hoa tối nay chỉ là khởi đầu. Cô đã thức tỉnh, không chỉ là thức tỉnh sau một giấc ngủ mê mệt, mà là thức tỉnh bản năng sinh tồn và sự phản kháng của một con mồi đã bị dồn vào đường cùng.
Lục Trầm muốn giam cầm cô trong bóng đêm, vậy thì cô sẽ dùng chính bóng đêm đó để bóp nghẹt anh. Cô sẽ tiếp tục đóng vai con chim sơn ca ngoan ngoãn trong lồng, nhưng trong bóng tối, cô sẽ từng bước lột trần mọi bí mật của ngôi nhà này, bắt đầu từ lối đi bí mật sau giá sách kia.
Uyển An quay lại giường, nằm xuống ngay trên những dấu vết nhục nhã vừa rồi, nhưng lòng cô không còn sợ hãi. Cô mỉm cười, một nụ cười sắc lẹm và đầy toan tính. Cuộc chơi thực sự chỉ mới bắt đầu.