MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoái Cảm Và Tội LỗiChương 7: Trò chơi trốn tìm sau bức màn bí mật

Khoái Cảm Và Tội Lỗi

Chương 7: Trò chơi trốn tìm sau bức màn bí mật

2,175 từ · ~11 phút đọc

Những tia nắng đầu tiên của ngày mới luồn qua khe rèm, nhảy múa trên gương mặt tái nhợt của Tạ Uyển An. Cô thức dậy với cảm giác rã rời quen thuộc, nhưng lần này, tâm trí cô tỉnh táo đến lạ kỳ. Ký ức về hơi thở nóng rực và sự chiếm hữu tàn bạo của Lục Trầm trong bóng đêm vẫn còn in đậm trong từng tấc da thịt. Cô không còn là kẻ bị mộng du trong chính cuộc đời mình nữa. Việc đổ ly sữa vào chậu hoa tối qua đã mở ra một cánh cửa mà cô không thể quay đầu lại.

Uyển An ngồi dậy, cố lờ đi sự đau nhức nơi hạ thân. Cô đi về phía tủ quần áo bằng gỗ mun cao lớn, nơi mà đêm qua cô đã nghe thấy những âm thanh chuyển động kỳ lạ. Cô đưa tay chạm vào lớp gỗ lạnh lẽo, tỉ mỉ quan sát từng đường chạm khắc hoa văn tinh xảo. Có một vết xước rất mờ trên mặt sàn đá cẩm thạch, một dấu vết mà nếu không quan sát cực kỳ kỹ lưỡng dưới ánh đèn flash của điện thoại, cô sẽ không bao giờ phát hiện ra. Nó có dạng hình vòng cung, chứng tỏ phần tường hoặc tủ này có thể xoay hoặc trượt.

Cô dành cả buổi sáng để giả vờ đọc sách trong phòng vẽ, nhưng thực chất là để theo dõi lịch trình của Lục Trầm qua cửa sổ. Khi chiếc xe hơi màu đen sang trọng của anh lăn bánh rời khỏi cổng biệt thự, Uyển An mới dám hít một hơi thật sâu. Cô có khoảng tám tiếng trước khi anh trở về. Người làm trong nhà đã được lệnh không làm phiền cô khi cô đang "tìm cảm hứng", đây là cơ hội duy nhất.

Trở lại phòng ngủ, Uyển An khóa chặt cửa chính. Cô tiến đến giá sách lớn sát tường, nơi đặt những cuốn bách khoa toàn thư dày cộm và những tác phẩm văn học cổ điển mà Lục Trầm rất tâm đắc. Cô bắt đầu thử nghiệm, kéo từng cuốn sách, nhấn vào từng ô vuông gỗ trang trí. Sau gần một giờ đồng hồ đổ mồ hôi hột, khi cô vô tình xoay nhẹ một bức tượng bán thân bằng đồng đặt ở góc kệ, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên.

Phần giá sách từ từ trượt sang một bên, lộ ra một khoảng tối hun hút bốc lên mùi ẩm mốc và hương đàn hương quen thuộc. Tim Uyển An đập liên hồi. Cô cầm theo chiếc đèn pin nhỏ, bước chân run rẩy tiến vào bên trong. Cánh cửa bí mật tự động khép lại sau lưng cô, nhấn chìm không gian vào bóng tối đặc quánh, chỉ còn lại vệt sáng duy nhất từ chiếc đèn trên tay.

Lối đi này được lót thảm để triệt tiêu tiếng động, dẫn sâu xuống dưới lòng đất rồi lại vòng lên phía sau phòng làm việc của Lục Trầm. Đi được một đoạn, Uyển An khựng lại khi nhìn thấy một ô kính nhỏ được ngụy trang hoàn hảo. Ghé mắt nhìn qua, cô bàng hoàng nhận ra mình đang nhìn thẳng vào phòng ngủ của chính mình từ một góc độ mà camera không bao giờ chạm tới. Đây là nơi anh đã đứng, đã quan sát cô ngủ, đã thỏa mãn sự chiếm hữu bệnh hoạn của mình trước khi thực sự bước ra và chạm vào cô.

"Anh ta đã nhìn mình như thế này bao lâu rồi?"

Cô thì thầm, cảm giác buồn nôn trào dâng. Tiếp tục lần theo lối đi, cô đến được một căn phòng nhỏ nằm giữa bức tường ngăn cách phòng làm việc và thư viện. Nơi đây chứa đầy những màn hình máy tính đang hoạt động im lặng. Trên mỗi màn hình là một góc quay khác nhau trong biệt thự: phòng tắm, phòng vẽ, hành lang, và cả khu vườn. Nhưng điều kinh khủng nhất nằm ở phía cuối căn phòng.

Đó là một giá trưng bày lớn, nơi đặt hàng trăm cuộn băng và ổ cứng được dán nhãn theo ngày tháng. Uyển An run rẩy với tay lấy một cuộn băng có ghi ngày cưới của họ. Cô lắp vào máy phát gần đó. Trên màn hình hiện ra hình ảnh cô đang say ngủ trong đêm tân hôn, và bóng dáng Lục Trầm đang quỳ bên cạnh giường, dùng kéo cắt đi một lọn tóc của cô rồi hôn lên nó một cách thành kính nhưng đầy điên cuồng.

Càng xem, Uyển An càng cảm thấy lạnh lẽo. Lục Trầm không yêu cô, anh ta đang sùng bái cô như một món đồ chơi quý giá nhất. Anh ta ghi lại từng giọt nước mắt, từng tiếng rên rỉ, thậm chí là cả những lúc cô ốm yếu nhất. Sự quan tâm tỉ mỉ ban ngày của anh ta chỉ là lớp vỏ bọc để che đậy cho một kẻ thu thập ký ức bệnh hoạn.

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại trong phòng làm việc vang lên khiến Uyển An giật mình suýt đánh rơi chiếc đèn pin. Cô nghe thấy tiếng quản gia trả lời điện thoại, dường như Lục Trầm quên một tập hồ sơ quan trọng và đang cho người quay lại lấy. Cô không còn thời gian để xem thêm nữa. Uyển An vội vàng thu dọn mọi thứ về vị trí cũ, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi cố gắng tìm đường quay lại phòng ngủ.

Khi phần giá sách vừa khép lại và cô kịp nằm xuống giường, giả vờ như đang ngủ trưa, thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Thưa phu nhân, ông chủ có dặn tôi mang lên cho người một chút điểm tâm chiều."

Giọng nói của người quản gia vang lên đều đều. Uyển An cố giữ giọng mình không run rẩy khi trả lời:

"Để trước cửa đi, tôi hơi nhức đầu, muốn ngủ thêm một lát."

Sau khi tiếng bước chân của quản gia đi xa, Uyển An ngồi dậy, mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo. Cô đã biết quá nhiều, và sự hiểu biết này giống như một con dao hai lưỡi. Cô nhìn vào chiếc gương lớn trong phòng, thấy một người phụ nữ với đôi mắt rực cháy sự căm hờn. Cô không thể cứ thế mà bỏ chạy, Lục Trầm sẽ tìm thấy cô dù cô có trốn ở bất kỳ đâu trên thế giới này với mạng lưới giám sát của anh ta. Cô phải đối mặt, phải dùng chính những bí mật này để bóp nghẹt anh.

Thời gian chậm chạp trôi qua cho đến buổi tối. Lục Trầm trở về muộn hơn thường lệ. Khi anh bước vào phòng ăn, vẻ mặt anh vẫn thanh cao, thoát tục như một vị tiên không vướng bụi trần. Anh tiến lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, mùi rượu vang thượng hạng thoang thoảng.

"Hôm nay em vẽ được gì không, An An?"

"Em đang thử một phong cách mới, có lẽ sẽ mất chút thời gian." Uyển An mỉm cười, đôi mắt cô lướt qua bàn tay đang cầm dao cắt bít tết của anh. Đôi bàn tay ấy, đêm qua đã siết chặt lấy cổ họng cô, đã để lại những vết bầm tím mà cô phải dùng rất nhiều kem che khuyết điểm mới giấu đi được.

Bữa tối kết thúc trong sự tĩnh lặng đáng sợ. Lục Trầm không về phòng làm việc ngay mà yêu cầu Uyển An đi dạo cùng anh ngoài ban công. Gió biển thổi vào lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng ánh mắt của anh khi nhìn cô.

"Anh cảm thấy dạo này em có chút khác lạ." Lục Trầm đột ngột lên tiếng, bàn tay anh siết chặt lấy eo cô, kéo cô sát vào người mình. "Ánh mắt em nhìn anh... nó không còn sự trống rỗng như trước."

Uyển An cảm thấy nghẹt thở. Anh ta quá nhạy cảm, chỉ một thay đổi nhỏ trong thần thái cũng không qua khỏi đôi mắt chim ưng ấy.

"Có lẽ vì em bắt đầu cảm nhận được sự quan tâm của anh." Cô nói dối một cách tài tình, vòng tay qua cổ anh, cố tình để lộ sự yếu đuối giả tạo.

Lục Trầm nhìn cô hồi lâu, rồi anh bế thốc cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ. Anh đặt cô xuống giường, nhưng không bật đèn. Trong bóng tối, bản chất "kẻ bóng đêm" của anh lại trỗi dậy. Anh không còn là người chồng lịch thiệp, anh là một con thú dữ đang đói khát.

Lục Trầm thô bạo xé rách lớp áo ren mỏng manh của cô. Anh không cần đến thuốc ngủ đêm nay, sự chủ động của Uyển An đã kích thích anh đến mức điên cuồng. Anh ghim chặt hai tay cô lên đỉnh đầu bằng một tay, tay còn lại tàn nhẫn nhào nặn bầu ngực cô đến mức chúng đỏ rực lên.

"An An... em là của anh... mãi mãi là của anh..."

Anh rên rỉ, hơi thở dồn dập và khàn đặc. Lục Trầm không hề dạo đầu, anh tách rộng hai chân cô, giải phóng sự vật khổng lồ đang sưng tấy đến mức run rẩy của mình. Anh không một chút báo trước mà đâm mạnh vào tận cùng sự chật hẹp của cô.

"Áaaa!" Uyển An hét lên, cơn đau xé toạc khiến cô tỉnh táo đến mức cực hạn.

Lục Trầm không dừng lại, anh thúc liên tục với một tốc độ kinh hoàng. Tiếng "bạch bạch" của thịt va chạm vang lên chát chúa trong căn phòng tối. Mỗi cú thúc của anh đều mang theo sự chiếm hữu tuyệt đối, như muốn đem toàn bộ cơ thể mình khảm vào trong cô. Anh nắm lấy tóc cô, kéo đầu cô ngửa ra sau, bắt cô nhìn vào khoảng không tối mịt nơi có những mắt camera đang hoạt động.

"Nhìn đi! Để thế giới biết em thuộc về ai!"

Anh xoay người cô lại, bắt cô quỳ rạp trên giường trong tư thế của một con thú. Từ phía sau, anh nắm lấy eo cô, nhấc bổng hông cô lên để sự xâm nhập được sâu hơn. Lục Trầm điên cuồng đâm rút, mỗi lần ra vào đều kéo theo những dòng dịch lỏng dâm mỹ. Anh dùng đôi bàn tay thô ráp của mình, thô bạo nhồi nhét hai gò bồng đảo của cô, biến chúng thành những hình dạng vặn vẹo dưới ánh trăng mờ.

Khoái cảm dâng trào từ vùng hạ thân lan tỏa khắp các dây thần kinh, khiến Uyển An không thể kiểm soát được tiếng rên rỉ phát ra từ cổ họng. Cô thấy nhục nhã, thấy căm hận, nhưng cơ thể cô lại đang run rẩy đón nhận từng luồng sức mạnh từ người đàn ông phía sau. Lục Trầm thúc mạnh đến mức chiếc giường gỗ phát ra những tiếng kêu răng rắc. Anh cắn mạnh vào vai cô, để lại một dấu răng rướm máu.

Khi cảm nhận được sự co thắt dồn dập từ bên trong cô, Lục Trầm càng như phát điên. Anh dốc hết sức lực cuối cùng, phóng thích toàn bộ luồng tinh hoa nóng rực vào sâu nhất có thể. Toàn thân anh run lên bần bật, anh gục xuống lưng cô, hơi thở hổn hển hòa cùng mùi mồ hôi và dục vọng đặc quánh.

Sau cuộc hoan lạc tàn bạo, Lục Trầm im lặng một hồi lâu rồi mới đứng dậy. Anh lau dọn cho cô một cách tỉ mỉ, rồi hôn lên trán cô trước khi rời đi theo lối đi bí mật.

Uyển An nằm đó, nhìn trần nhà tối đen. Cô không khóc. Những gì cô thấy trong lối đi bí mật chiều nay đã khiến trái tim cô hóa đá. Cô đã thấy rõ bản chất của "trò chơi trốn tìm" này. Anh ta không chỉ giam cầm cô trong căn nhà, mà còn giam cầm cô trong một thư viện của những sự nhục nhã được lưu trữ.

Nhưng Lục Trầm không biết rằng, con chim sơn ca của anh ta đã tìm thấy chìa khóa của chiếc lồng. Uyển An quay mặt về phía giá sách, nơi ẩn chứa lối đi bí mật. Một kế hoạch mới đã thành hình trong đầu cô. Nếu anh ta thích xem những thước phim về cô, cô sẽ dành tặng anh ta một bộ phim mà anh ta không bao giờ quên. Một bộ phim về sự sụp đổ của chính đế chế giám sát mà anh ta hằng tự hào.

Cơn đau ở hạ thân vẫn còn âm ỉ, nhưng ý chí của Uyển An thì chưa bao giờ mạnh mẽ đến thế. Cô sẽ tiếp tục đóng vai con mồi, cho đến khi thợ săn tự mình bước vào cái bẫy mà anh ta đã giăng sẵn. Trò chơi thực sự bây giờ mới chỉ mới bắt đầu.