Sau buổi ăn tối pizza ngoài quy tắc ở New York, Cố Yên và Lục Phàm trở về Thành phố B. Sự căng thẳng trong công việc giữa họ đã chuyển hóa thành một sự hiểu biết sâu sắc ngầm.
Trong các chuyến bay chung sau đó, Cố Yên vẫn vui vẻ và sống động, nhưng cô luôn đảm bảo mọi quy trình an toàn được thực hiện hoàn hảo đến mức Lục Phàm không thể tìm ra một lỗi sai nào để phê bình. Ngược lại, Lục Phàm vẫn lạnh lùng và nghiêm khắc, nhưng ánh mắt anh dành cho cô đã có thêm sự quan sát tinh tế và sự chấp nhận ngầm.
Một tuần sau, Lục Phàm gọi Cố Yên đến phòng làm việc riêng của anh để thảo luận về báo cáo hiệu suất mới.
Phòng làm việc của Lục Phàm sạch sẽ và ngăn nắp đến kinh ngạc. Mọi thứ đều được sắp xếp theo tỷ lệ vàng hoàn hảo, không có một vật dụng thừa thãi nào, y như quy tắc cứng rắn trong đầu anh.
"Ngồi đi, Cố Yên," Lục Phàm nói, giọng anh vẫn lạnh lùng và chính xác.
Anh đẩy về phía cô một tập tài liệu. Đó là bản đánh giá hiệu suất của cô sau sự cố sóng nhiệt và cháy.
"Cô đã đạt điểm tuyệt đối về tuân thủ quy tắc và quản lý khủng hoảng," Lục Phàm nói. "Tôi đã chấp thuận phương pháp trấn an của cô vào sổ tay huấn luyện tâm lý mới. Nhiệt huyết của cô, khi được kiểm soát, là một tài sản vô giá."
Cố Yên mỉm cười sắc sảo. Cô đã thắng trong cuộc chiến quy tắc đầu tiên này.
"Cảm ơn Cơ trưởng. Hy vọng quy tắc của anh đã bớt cứng nhắc hơn một chút," Cố Yên nói.
Lục Phàm nhìn cô, ánh mắt anh nghiêm khắc nhưng có một chút thư thái khó nhận ra.
"Cô đã chứng minh tính ứng dụng của nó," Lục Phàm thừa nhận. "Nhưng tôi vẫn tin rằng ranh giới cảm xúc là cần thiết."
Đúng lúc đó, chuông báo thức trong điện thoại của Lục Phàm đột ngột vang lên. Đó là một tần số nhẹ nhàng và khác biệt so với sự nghiêm túc của anh.
Lục Phàm nhanh chóng tắt đi, nhưng Cố Yên đã kịp nhìn thấy màn hình: "Nhắc nhở: Uống Trà Hoa Cúc. Giảm tần số stress."
Cố Yên cười rộ. "Anh đang tự tối ưu hóa hiệu suất cảm xúc của mình sao, Lục Phàm? Anh đã bắt đầu áp dụng quy tắc của tôi vào lịch trình của mình rồi đấy."
Lục Phàm nghiêm túc nhìn cô, không hề bối rối.
"Đó là cách tốt nhất để duy trì sự tĩnh lặng sau khi phải làm việc với sự hỗn loạn của cô," Lục Phàm đáp lạnh lùng. "Cô là vùng sóng nhiệt mà tôi cần phải lập trình lại để có thể vượt qua an toàn."
Cố Yên thấu hiểu. Anh không thể nói nhớ cô, nên anh chọn cách khoa học hóa sự quan tâm và sự ảnh hưởng của cô bằng quy tắc và lịch trình.
"Vậy thì, tôi sẽ là người lập trình của anh," Cố Yên nói, đứng dậy và tự tin bước đến gần anh. Cô nhẹ nhàng chạm vào cánh tay ngăn nắp của anh.
"Chính thức mời tôi đi uống trà hoa cúc, Lục Phàm," Cố Yên nói, ánh mắt sắc sảo và thách thức nhìn anh. "Không phải để phân tích, mà là để thư giãn. Không có quy tắc, chỉ có sự rung động."
Lục Phàm lạnh lùng nhìn cô, ranh giới nghiêm khắc của anh đã bị lung lay bởi sự gần gũi đột ngột này. Anh không rút tay lại, nhưng cũng không đáp lại sự thân mật của cô.
"Tôi sẽ cân nhắc rủi ro của lời mời này," Lục Phàm nói, giọng anh trầm hơn.
"Tốt thôi," Cố Yên nói, nụ cười cô tự tin và hấp dẫn. "Anh có bảy mươi hai giờ để phân tích rủi ro, Cơ trưởng. Sau đó, tôi sẽ tự động tiến hành hành động."
Cô rời đi, để lại Lục Phàm một mình trong phòng làm việc ngăn nắp, lạnh lùng của anh. Nhưng lần này, quy tắc của anh đã bị phá vỡ bởi sự ấm áp ngắn ngủi trên cánh tay. Lục Phàm biết, vùng sóng nhiệt này đã chính thức bước vào pha căng thẳng mới: cuộc chiến giữa quy tắc và tình cảm.