MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoang Lái Dịu DàngChương 9: Chiếc Khăn Giấy Định Mệnh

Khoang Lái Dịu Dàng

Chương 9: Chiếc Khăn Giấy Định Mệnh

559 từ · ~3 phút đọc

Trong buổi ăn pizza ngoài quy tắc đó, Lục Phàm và Cố Yên nói về Thành phố S và Thành phố B.

Lục Phàm kể về Thành phố S, nơi quy tắc cứng nhắc và cạnh tranh khốc liệt. Anh đã làm việc ở đó bảy năm, luôn cô độc và tập trung tuyệt đối vào sự nghiệp.

"Ở Thành phố S, cảm xúc là một yếu tố gây nhiễu không được phép tồn tại," Lục Phàm nói, giọng anh trầm tĩnh nhưng có một chút buồn bã vô hình. "Tôi đã quen với việc tự kiểm soát mọi thứ, từ công việc đến bữa ăn."

"Và anh đã sợ hãi sự hỗn loạn của Thành phố B sao?" Cố Yên hỏi, giọng cô dịu dàng và thấu hiểu.

"Tôi đã lường trước sự khác biệt về văn hóa làm việc," Lục Phàm đáp nghiêm túc. "Tôi đã nghĩ nhiệt huyết của cô là sự thiếu chuyên nghiệp."

"Và bây giờ?" Cố Yên hỏi, nhìn thẳng vào anh.

Lục Phàm im lặng một lúc, ánh mắt anh nghiêm khắc nhìn cô.

"Tôi thấy nhiệt huyết của cô là một loại quy tắc rất thông minh để bảo vệ tinh thần khỏi sự kiệt sức," Lục Phàm nói, vẫn khoa học hóa sự thừa nhận của mình. "Cô là người đầu tiên tôi thấy có thể kết hợp năng lượng tích cực và kỷ luật sắt hoàn hảo như vậy."

Cố Yên cười nhẹ. "Vậy là tôi đã được chấp nhận vào sổ tay quy tắc của anh rồi sao?"

"Chỉ là số liệu cần được nghiên cứu thêm," Lục Phàm đáp lạnh lùng.

Khi họ đang nói chuyện, Cố Yên vô tình hắt xì nhẹ do bị lạnh. Lục Phàm nhanh chóng lấy ra một chiếc khăn giấy sạch sẽ và ngăn nắp từ túi áo khoác, lạnh lùng đặt vào tay cô.

"Cô nên tăng cường vitamin C. Hệ thống miễn dịch của cô đang bị tác động bởi stress tồn đọng từ sự cố cháy," Lục Phàm lạnh lùng chỉ dẫn.

Hành động chăm sóc nhỏ bé và vô thức này khiến Cố Yên rung động thực sự. Anh không hề nói lời quan tâm ấm áp, nhưng hành động của anh lại chu đáo đến mức đáng kinh ngạc.

"Cảm ơn Lục Phàm," Cố Yên nói, gọi tên anh một lần nữa. Cô nhìn chiếc khăn giấy sạch sẽ và ngăn nắp đó. Nó tượng trưng cho sự chu đáo im lặng của anh.

Cố Yên đột nhiên hỏi: "Anh có bạn gái không, Lục Phàm?"

Lục Phàm dừng lại mọi hành động. Anh nhìn cô, ánh mắt nghiêm khắc và lạnh lùng hơn.

"Tôi tập trung vào công việc và quy tắc. Quan hệ cá nhân là yếu tố gây nhiễu không cần thiết," Lục Phàm đáp dứt khoát. "Tôi không muốn mất kiểm soát cảm xúc."

Cố Yên thấu hiểu. Sự lạnh lùng và nghiêm khắc của anh là để bảo vệ chính mình khỏi nỗi sợ tổn thương.

"Vậy thì, anh cần tôi đấy," Cố Yên nói, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. "Tôi sẽ là vùng sóng nhiệt an toàn nhất cho anh. Tôi sẽ dạy anh cách sống mà không cần sợ hãi sự hỗn loạn."

Lục Phàm nhìn cô lâu và sâu sắc. Anh không nói gì, nhưng Cố Yên biết, lời mời này đã được chấp nhận một cách ngầm trong tâm trí nghiêm khắc của anh.