MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoang Lái Dịu DàngChương 14: Thử Nghiệm Sự Táo Bạo

Khoang Lái Dịu Dàng

Chương 14: Thử Nghiệm Sự Táo Bạo

461 từ · ~3 phút đọc

Mối quan hệ của Lục Phàm và Cố Yên diễn ra ổn định và sâu sắc theo thỏa thuận. Lục Phàm chu đáo, tinh tế, luôn hỏi ý kiến cô một cách tôn trọng khi sắp xếp buổi hẹn.

Sau vài tuần, Cố Yên cảm thấy đã đến lúc phải sử dụng quyền gây bất ngờ của mình. Cô muốn đưa anh ra khỏi vùng an toàn tĩnh lặng mà anh luôn xây dựng.

Buổi hẹn hôm đó là tối Thứ Bảy. Lục Phàm đã đặt bàn tại một nhà hàng cao cấp, nơi có không gian riêng tư và yên tĩnh tuyệt đối.

Cố Yên đến, cô mặc chiếc váy quyến rũ và tinh tế, nhưng cô lại thầm thay đổi kế hoạch.

"Lục Phàm, em có một đề xuất hấp dẫn hơn," Cố Yên nói khi họ vừa đến cửa nhà hàng.

Lục Phàm điềm tĩnh nhìn cô. "Là một sự bất ngờ sao?"

"Đúng vậy," Cố Yên mỉm cười sắc sảo. "Em muốn anh trải nghiệm một hương vị khác của Thành phố B. Bún chả vỉa hè ngon nhất! Nơi ồn ào nhất, đông người nhất, nhưng ấm cúng nhất!"

Lục Phàm nhíu mày rất nhẹ. Khuôn mặt anh vẫn điềm tĩnh nhưng đôi mắt anh lộ ra sự băn khoăn rất thật.

"Anh tôn trọng sự lựa chọn của em, Cố Yên," Lục Phàm nói, giọng anh chín chắn. "Nhưng đó là một môi trường hơi hỗn loạn. Anh muốn đảm bảo em và anh đều thoải mái."

"Em cảm thấy cực kỳ thoải mái khi được chia sẻ sự sống động đó với anh," Cố Yên đáp, ánh mắt cô kỳ vọng và tin tưởng. "Em biết anh sẽ kiểm soát được sự hỗn loạn đó mà không cần phải lạnh lùng."

Lục Phàm im lặng một chút. Anh nhìn cô, thấy sự rạng rỡ chân thật trong ánh mắt cô. Anh hiểu, cô muốn anh thả lỏng, muốn anh sống mà không cần phòng thủ.

"Được rồi," Lục Phàm nói, nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua. "Anh tin tưởng sự lựa chọn của em. Anh sẽ thử vượt qua ranh giới tĩnh lặng của mình một lần."

Họ hủy bàn và đi đến quán bún chả vỉa hè ồn ào. Lục Phàm, người đàn ông ngăn nắp và thành đạt, ngồi giữa khói bếp và tiếng nói cười huyên náo. Anh vẫn điềm tĩnh, nhưng anh không còn lạnh lùng nữa.

Anh cẩn thận gắp từng miếng bún, vẻ mặt anh nghiêm túc nhưng đôi mắt anh mềm đi khi nhìn cô.

"Anh không ngờ môi trường ồn ào này lại có thể tạo ra cảm giác ấm áp đến thế," Lục Phàm thừa nhận.

"Đó là bởi vì anh đã chấp nhận sự sống động này," Cố Yên nói. "Anh không còn đóng cửa trái tim mình nữa."