Sau buổi tối bún chả vỉa hè, Lục Phàm đưa Cố Yên về nhà. Không khí trên xe thoải mái và thân mật hơn bất kỳ buổi hẹn hò nào trước đó.
"Anh cần một lời thú nhận chân thật," Lục Phàm nói, giọng anh trầm ấm và điềm tĩnh.
"Về món bún chả sao?" Cố Yên cười nhẹ.
"Không phải về món ăn, mà về cảm xúc của anh," Lục Phàm nói. "Anh đã dự đoán rằng việc ở nơi quá ồn ào sẽ khiến anh căng thẳng. Nhưng điều ngược lại đã xảy ra."
Anh chậm rãi tiếp tục, ánh mắt sâu sắc nhìn thẳng vào cô.
"Anh cảm thấy thư giãn và thật sự thoải mái. Cảm giác này không đến từ sự tĩnh lặng mà anh luôn tìm kiếm, mà đến từ sự chia sẻ vui vẻ của em. Em đã giúp anh giải tỏa một áp lực vô hình mà anh đã giữ quá lâu."
Đây là lời thú nhận sâu sắc nhất mà Lục Phàm dành cho cô. Anh đã không khoa học hóa cảm xúc nữa, mà gọi tên nó: Thư giãn, thoải mái.
"Em rất vui vì em đã giúp anh thả lỏng," Cố Yên nói dịu dàng. "Anh luôn nghiêm khắc với bản thân mình, Lục Phàm. Đôi khi, anh cần sự hỗn loạn nhỏ để thấy rằng thế giới không sụp đổ khi anh không kiểm soát mọi thứ."
Lục Phàm gật đầu chậm rãi. "Anh nhận ra. Quy tắc của anh là để bảo vệ chính anh, nhưng nó cũng là bức tường ngăn anh cảm nhận sự ấm áp thực sự."
Anh chủ động đưa tay ra, nắm lấy tay cô. Lần này, không cần bất kỳ lý do hay thỏa thuận nào. Đó là một hành động tự nhiên và thuần túy của tình cảm.
"Em là người duy nhất khiến anh tin tưởng để phá vỡ nguyên tắc đó," Lục Phàm nói. "Cảm ơn em, Cố Yên."
"Vậy, tuần sau, anh có muốn thử rủi ro mới không?" Cố Yên hỏi hóm hỉnh.
Lục Phàm mỉm cười rất nhẹ. "Anh đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì em mang đến. Anh tin tưởng vào sự kiểm soát thông minh của em."