Sau sự cố cháy khẩn cấp và việc hạ cánh an toàn tuyệt đối, toàn bộ đội bay được đưa về Thành phố B để làm báo cáo chi tiết. Sự kiện này đã tạo ra một làn sóng nghiêm túc trong nội bộ hãng hàng không, đồng thời cũng nhấn mạnh tài năng ứng phó của cả Lục Phàm và Cố Yên.
Trong phòng làm việc riêng lạnh lẽo và ngăn nắp của mình, Lục Phàm đang xem xét lại hồ sơ ghi âm cuộc nói chuyện với Cố Yên trong lúc khủng hoảng. Anh không xem xét kỹ thuật dập lửa, mà là phản ứng tâm lý của cô.
Anh nghiêm túc ghi lại những điểm bất thường:
1. Tốc độ phản ứng: Cố Yên chuyển từ chế độ vui vẻ sang nghiêm khắc trong vòng chưa đầy hai giây. Đây là tốc độ khó tin đối với một người nhiệt huyết như cô.
2. Ngôn ngữ trấn an: Cô không dùng những lời nói mềm mỏng, mà dùng quy tắc và uy tín của anh để áp đặt sự bình tĩnh cho hành khách. Đây là một chiến thuật sắc sảo và thông minh để kiểm soát cảm xúc tập thể.
3. Tự tin: Dù đối mặt với hiểm nguy, giọng cô không hề run rẩy, mà vững vàng hơn cả một số phi công giàu kinh nghiệm.
Lục Phàm đã quen với việc phân tích số liệu kỹ thuật chính xác, nhưng anh lại thấy mình đang bị hút vào việc giải mã cảm xúc bất thường của Cố Yên. Anh luôn coi cảm xúc là yếu tố gây nhiễu, nhưng Cố Yên đã chứng minh rằng cảm xúc tự tin và sự sắc sảo có thể là tài sản sống còn.
Chiều hôm đó, Cố Yên bước vào phòng họp để nộp bản tường trình. Cô vẫn xinh đẹp, nhưng nét mệt mỏi vì sự cố vẫn còn vương lại trên khuôn mặt cô. Cô mặc đồng phục nghiêm túc nhưng vẫn toát lên sự sống động tự nhiên.
Lục Phàm nhìn cô, ánh mắt anh nghiêm khắc như thường lệ.
"Cố Yên," Lục Phàm bắt đầu, giọng anh lạnh lùng. "Cô đã làm rất tốt việc kiểm soát cabin. Cô đã chứng minh sự chuyên nghiệp của mình."
Đây là một lời khen ngợi hiếm hoi và thành thật từ Lục Phàm. Cố Yên cảm thấy bất ngờ, nhưng cô vẫn giữ được sự bình tĩnh sắc sảo của mình.
"Cảm ơn Cơ trưởng. Tôi chỉ làm theo bản năng và quy tắc," Cố Yên đáp, khéo léo đưa quy tắc vào câu trả lời của mình.
Lục Phàm không để cô thư giãn lâu. Anh dứt khoát đưa ra câu hỏi trực tiếp về hành động của cô:
"Tại sao cô lại sử dụng uy tín cá nhân của tôi để trấn an hành khách? Đó không có trong sổ tay quy tắc an toàn cabin. Cô có biết đó là một hành động rủi ro không?"
Cố Yên nhìn thẳng vào anh, không hề né tránh. Cô hiểu sự nghiêm khắc của anh, nhưng cô muốn anh hiểu logic cảm xúc của cô.
"Thưa Cơ trưởng," Cố Yên đáp, giọng cô vững vàng. "Quy tắc ghi rõ phải trấn an hành khách bằng sự thật và niềm tin. Lúc đó, sự thật là chúng ta đang có cháy. Niềm tin mạnh mẽ nhất của mọi người là vào Cơ trưởng. Anh là người lạnh lùng và nghiêm túc nhất, sự nghiêm khắc của anh là sự đảm bảo an toàn tuyệt đối trong mắt họ. Tôi đã dùng quy tắc sống của anh, Cơ trưởng. Đó là chiến lược thông minh chứ không phải rủi ro."
Lời giải thích của cô thông minh và hợp lý đến mức Lục Phàm không thể bắt bẻ. Cô đã biến sự lạnh lùng của anh thành một công cụ quản lý khủng hoảng hiệu quả.
Lục Phàm im lặng một lúc, lạnh lùng phân tích câu trả lời của cô.
"Tôi vẫn không khuyến khích việc đưa cảm xúc cá nhân vào công việc," Lục Phàm kết luận, giọng anh nhẹ đi một chút. "Nhưng tôi chấp nhận rằng kết quả là hoàn hảo. Cô đã xử lý tình huống với sự thông minh đáng kinh ngạc."
Lục Phàm không nói thêm lời nào về công việc. Anh chỉ nhìn cô với ánh mắt sâu sắc hơn. Cố Yên biết, sự lạnh lùng của anh đã bị rung chuyển một chút bởi sự sắc sảo của cô. Vùng Sóng Nhiệt giữa họ đang bắt đầu tăng cường nhiệt độ.