MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoang Lái Dịu DàngChương 3: Ranh Giới Bị Thách Thức

Khoang Lái Dịu Dàng

Chương 3: Ranh Giới Bị Thách Thức

678 từ · ~4 phút đọc

Sau sự cố cháy máy bay, mối quan hệ giữa Lục Phàm và Cố Yên chuyển sang một trạng thái mới: nghiêm túc đánh giá và tôn trọng ngầm. Lục Phàm không còn phủ nhận hoàn toàn sự sống động của cô, và Cố Yên càng tôn trọng sự thông minh lạnh lùng của anh.

Hai ngày sau, Cố Yên nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ số điện thoại cố định của Lục Phàm.

"Tôi cần gặp cô để thảo luận chi tiết hơn về tâm lý hành khách trong quy trình khẩn cấp," Lục Phàm nói, giọng anh vẫn lạnh lùng và nghiêm túc như đang ra lệnh trong buồng lái. "Tôi đã ghi nhận phương pháp trấn an của cô và muốn phân tích tính ứng dụng của nó vào sổ tay huấn luyện mới."

Cố Yên nhíu mày. Cô biết rõ đây chỉ là cái cớ khoa trương cho một cuộc gặp cá nhân không chính thức. Lục Phàm là người nghiêm khắc nhất, và mọi việc chính thức đều phải qua email hoặc phòng họp.

"Thưa Cơ trưởng," Cố Yên đáp, giọng cô sắc sảo và tỉnh táo. "Tôi nghĩ việc đó nên được thực hiện qua email để đảm bảo tính chính xác của số liệu."

"Không thể," Lục Phàm dứt khoát ngắt lời. "Tôi cần cô mô tả chi tiết cảm xúc thời điểm đó để tôi có thể định lượng mức độ hoảng loạn tối đa. Việc này rất quan trọng cho quy tắc mới của hãng."

Anh đang dùng nguyên tắc của mình để ép buộc cô vào một tình huống cá nhân. Cố Yên cảm thấy thích thú trước sự cứng nhắc khó hiểu này.

"Được thôi, Cơ trưởng," Cố Yên chấp nhận. "Chúng ta sẽ gặp ở đâu? Quán cafe có tính tĩnh lặng cao nhất trong Thành phố B?"

"Quán Aero, gần sân bay. Tôi đã chọn một khu vực ít tiếng ồn và ánh sáng ổn định," Lục Phàm nói. Anh đã tính toán môi trường hoàn hảo để nghiên cứu cô.

Chiều hôm sau, Cố Yên đến quán cafe. Cô mặc một chiếc váy sắc sảo và tinh tế, khác hẳn bộ đồng phục nghiêm túc hàng ngày. Cô muốn anh thấy, sự sống động của cô không chỉ nằm ở công việc.

Lục Phàm đã chờ sẵn. Anh mặc áo sơ mi tối màu, vẫn ngăn nắp và lạnh lùng. Anh đang đọc một cuốn sách chuyên ngành về Khí động lực học. Mọi thứ đều quy tắc và khoa học.

"Cô đến đúng giờ," Lục Phàm nói, giọng anh công thức như thể cô vừa hạ cánh chính xác theo lịch trình.

"Tôi luôn tuân thủ quy tắc thời gian, Cơ trưởng," Cố Yên mỉm cười, nụ cười sắc sảo của cô như đang thách thức anh. "Vậy, chúng ta bắt đầu phân tích tâm lý hành khách đi?"

Lục Phàm không vội vàng. Anh đẩy về phía cô một ly trà hoa cúc, ít đường và ấm vừa phải.

"Cô nên uống trước. Nó giúp ổn định hệ thần kinh và tăng cường sự tập trung," Lục Phàm nói.

Cố Yên bất ngờ. Anh lạnh lùng, nhưng anh lại chu đáo một cách tinh tế đến đáng sợ. Anh đã nghiên cứu thói quen và nhu cầu của cô, không phải qua lời nói, mà qua sự quan sát nghiêm túc.

"Anh đã nghiên cứu cả thói quen uống trà của tôi sao, Cơ trưởng?" Cố Yên hỏi, giọng cô hóm hỉnh.

"Tôi chỉ thu thập dữ liệu về hiệu suất làm việc của đồng nghiệp," Lục Phàm đáp lạnh lùng. "Trà hoa cúc của cô giúp ổn định tần số cảm xúc, đảm bảo tính chính xác khi cô tường trình."

Cố Yên cười nhẹ. Anh luôn tìm cách khoa học hóa sự quan tâm của mình.

"Được rồi, Cơ trưởng," Cố Yên nói, cô chấp nhận trò chơi này. "Chúng ta hãy bắt đầu phân tích những gì nhiệt huyết có thể làm trong một tình huống lạnh lùng."

Cô biết, ranh giới công việc đã chính thức bị thách thức bởi sự quan tâm lạnh lùng này.