Trong buổi gặp mặt được gọi là "phân tích tâm lý" đó, Cố Yên và Lục Phàm bắt đầu nói chuyện, không chỉ về quy trình dập lửa, mà còn về triết lý sống và sự nghiệp.
Cố Yên hào hứng chia sẻ về việc cô luôn muốn dùng năng lượng tích cực để phá vỡ sự nhàm chán của công việc lặp đi lặp lại. Cô kể về những lần cô linh hoạt ngoài quy tắc (như tự ý hát mừng sinh nhật cho hành khách), luôn kết thúc bằng những thành công tuyệt vời và phản hồi tích cực.
Lục Phàm lắng nghe nghiêm túc và tập trung, không hề ngắt lời hay chê bai. Anh chỉ ghi chép tỉ mỉ vào cuốn sổ tay ngăn nắp của mình, như thể cô là một phần mềm phức tạp anh cần giải mã.
"Sự linh hoạt của cô có thể là lợi thế, nhưng nó cũng là rủi ro rất lớn," Lục Phàm nhận xét sau khi cô kết thúc, giọng anh bình thản nhưng chính xác. "Tôi đã thấy rất nhiều người tài năng bị thất bại vì lạm dụng sự linh hoạt của mình."
"Và tôi đã thấy rất nhiều người bị kiệt sức vì lạm dụng quy tắc cứng nhắc," Cố Yên đáp lại sắc sảo. "Thế giới không phải là máy bay, Cơ trưởng. Nó không bay theo lộ trình cố định đâu."
Lục Phàm im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những chiếc máy bay đang cất cánh dưới bầu trời Thành phố B. Ánh mắt anh lạnh lẽo, nhưng Cố Yên cảm nhận được một chút nỗi buồn vô hình ẩn sau đó.
"Cô nói đúng," Lục Phàm nói, một lời thừa nhận bất ngờ và hiếm hoi khác. "Thế giới không phải máy bay."
Rồi anh chậm rãi kể về lý do anh nghiêm khắc đến vậy.
Anh không nói về công việc, mà nói về gia đình và quá khứ. Anh kể về việc anh phải trưởng thành sớm hơn tuổi để chăm sóc em trai nhỏ. Về việc anh đã rất sợ hãi sự hỗn loạn khi còn nhỏ, và anh chọn ngành hàng không vì đây là nơi quy tắc và sự kiểm soát tuyệt đối được áp dụng nghiêm ngặt nhất.
"Tôi chọn quy tắc vì quy tắc là sự đảm bảo an toàn duy nhất cho những người tôi quan tâm," Lục Phàm nói, ánh mắt anh sâu lắng và trầm tĩnh. "Nó không phải là sự cứng nhắc, mà là sự kiểm soát để không có bất kỳ sự cố bất ngờ nào xảy ra nữa."
Cố Yên lắng nghe chăm chú. Cô nhận ra, sự lạnh lùng của anh không phải là kiêu ngạo, mà là một lớp vỏ bảo vệ được xây dựng từ nỗi sợ mất mát thực sự. Anh nghiêm khắc vì anh tận tâm bảo vệ.
"Anh thật thông minh khi chọn ngành hàng không làm tấm chắn an toàn cho mình, Cơ trưởng," Cố Yên nói, giọng cô dịu đi rất nhiều. Lần đầu tiên, cô gọi anh bằng giọng điệu chị gái quan tâm thay vì đồng nghiệp thách thức.
Lục Phàm nhìn Cố Yên, ánh mắt nghiêm khắc của anh đã tan đi một chút. Anh biết, Cố Yên không chỉ sắc sảo và vui vẻ, mà còn tinh tế và thấu hiểu cảm xúc ngầm của người khác.
"Cảm ơn cô, Cố Yên," Lục Phàm nói. Lần đầu tiên, anh gọi cô bằng tên riêng thay vì chức danh.
Cố Yên biết, nhiệt độ trong Vùng Sóng Nhiệt giữa họ đã chính thức đổi chiều. Sự lạnh lùng đã chia sẻ nỗi sợ sâu kín, và sự nhiệt huyết đã cho thấy sự thấu hiểu tinh tế.