MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhoang Lái Dịu DàngChương 5: Lộ Trình Phức Tạp

Khoang Lái Dịu Dàng

Chương 5: Lộ Trình Phức Tạp

891 từ · ~5 phút đọc

Sau buổi nói chuyện thẳng thắn và sâu sắc về nỗi sợ cá nhân của Lục Phàm, một ranh giới mới đã được thiết lập giữa anh và Cố Yên. Nó không còn là ranh giới công việc cứng nhắc, mà là một ranh giới tôn trọng lẫn nhau về triết lý sống.

Mấy ngày sau, họ lại cùng nhau bay chuyến đi New York. Đây là một đường bay dài và thường xuyên gặp khó khăn về thời tiết ở vùng Đại Tây Dương.

Trước chuyến bay, trong phòng họp, Lục Phàm vẫn nghiêm túc phổ biến tình trạng kỹ thuật và thời tiết, nhưng lần này, anh dành một phần riêng để nói về quản lý stress cho đội tiếp viên.

"Tổ bay, quy tắc vẫn là trên hết," Lục Phàm nói, giọng anh trầm tĩnh và rõ ràng. "Nhưng chúng ta cũng phải chú ý đến tần số stress của nhau. Nếu có ai cảm thấy áp lực, hãy chủ động nói ra. Sự tĩnh lặng không phải là che giấu."

Cố Yên nhìn anh, một nụ cười sắc sảo và thấu hiểu thoáng qua. Anh đã tự nguyện nới lỏng quy tắc lạnh lùng của mình, chấp nhận yếu tố cảm xúc vào trong quy trình làm việc. Đó là một bước tiến lớn đối với người nghiêm khắc như anh.

Trong khoang phục vụ, Cố Yên vẫn hoạt bát và vui vẻ với hành khách, nhưng cô lại chú ý hơn đến áp lực của phi hành đoàn. Cô tinh tế nhận ra Cơ phó thứ hai có vẻ căng thẳng hơn bình thường.

"Cô đang làm tốt lắm," Lục Phàm gọi qua hệ thống liên lạc nội bộ, giọng anh trầm ấm hơn bình thường một chút.

"Cảm ơn Cơ trưởng. Tôi vẫn giữ quy tắc an toàn trong ranh giới vui vẻ của mình," Cố Yên đáp, giọng cô hóm hỉnh.

"Tôi đã thấy," Lục Phàm nói, nhưng rồi giọng anh trở nên nghiêm trọng. "Chuẩn bị thắt dây an toàn. Chúng ta sắp đi vào một vùng sóng nhiệt bất thường trên Đại Tây Dương. Nó sẽ rất dữ dội. Thông báo cho hành khách về rung lắc nghiêm trọng và yêu cầu thắt dây an toàn tuyệt đối."

"Đã rõ, Cơ trưởng," Cố Yên đáp, tinh thần căng như dây đàn.

Chỉ vài phút sau, máy bay bắt đầu rung lắc dữ dội. Đây không chỉ là rung lắc thông thường. Đây là sóng nhiệt cực mạnh đập vào thân máy bay. Tiếng hành khách la hét vang lên, và những vật dụng không được cố định bay loạn xạ trong khoang.

Trong buồng lái, Lục Phàm đang phải vật lộn với độ cao và tốc độ bị thay đổi bất ngờ.

"Không thể ổn định được!" Cơ phó hét lên. "Sóng nhiệt này quá mạnh! Chúng ta phải giảm tốc độ ngay lập tức!"

Lục Phàm lạnh lùng và trầm tĩnh đến kinh ngạc. Mồ hôi đã túa ra trên trán anh, nhưng tay anh vẫn vững vàng giữ chặt cần điều khiển.

"Không được giảm tốc!" Lục Phàm ra lệnh, giọng anh dứt khoát. "Giảm tốc độ ở vùng này là rủi ro mất kiểm soát cao hơn. Chúng ta phải tăng tốc để vượt qua vùng sóng nhiệt nguy hiểm này nhanh nhất có thể!"

Đây là một quyết định ngược lại với sách vở, đòi hỏi sự thông minh, kinh nghiệm phi thường và lòng can đảm tuyệt đối. Lục Phàm đã đánh cược vào tính toán nhanh nhạy của mình để chiến thắng sự hỗn loạn.

Trong cabin, Cố Yên đang phải giữ chặt lấy ghế ngồi, nhưng cô vẫn kiên quyết bò qua lối đi để kiểm tra từng hành khách. Cô biết, sự hiện diện bình tĩnh của cô là niềm tin duy nhất của họ lúc này.

Sóng nhiệt càng lúc càng dữ dội. Máy bay bị lật nghiêng nhẹ. Hành khách hoảng loạn tột độ.

"Cơ trưởng Lục Phàm," Cố Yên gọi, giọng cô vững vàng giữa tiếng ồn. "Chúng tôi đang gặp rủi ro chấn thương nghiêm trọng trong cabin! Cần thông báo thời gian để chúng tôi biết ranh giới chịu đựng tối đa của hành khách!"

Lục Phàm nghe thấy giọng cô. Cô không đòi hỏi an toàn cho riêng mình, cô đòi hỏi thông số để cô có thể quản lý sự chịu đựng của hành khách.

"Một phút rưỡi nữa! Cố Yên, cố gắng tuyệt đối! Một phút rưỡi nữa là chúng ta sẽ ra khỏi vùng nhiễu loạn!" Lục Phàm đáp, giọng anh căng thẳng nhưng chắc chắn.

Cố Yên đã có thông số chính xác cần thiết. Cô dùng micro, giọng cô rõ ràng và quyết đoán như một lời hứa.

"Thưa quý vị, một phút rưỡi nữa thôi! Hãy tuyệt đối tin tưởng vào Cơ trưởng Lục Phàm! Ông ấy là người thông minh và kiên định nhất! Một phút rưỡi nữa chúng ta sẽ an toàn! Cố gắng lên!"

Bằng cách đưa ra thời hạn chính xác, Cố Yên đã biến nỗi sợ hãi thành sự chờ đợi có mục tiêu.

Đúng một phút ba mươi giây sau, máy bay thoát ra khỏi vùng sóng nhiệt. Khoang máy bay bình yên trở lại một cách đột ngột.

Cố Yên thở phào nhẹ nhõm. Cô biết, cô vừa cùng Lục Phàm chiến thắng một trận chiến chết người nhờ sự thông minh và tính quyết đoán khác biệt của anh.