Sau khi máy bay đã ổn định và bay qua Đại Tây Dương, Cố Yên và đội của cô bắt đầu chăm sóc những hành khách bị sốc tâm lý và chấn thương nhẹ. Cô làm việc không mệt mỏi, vui vẻ và tận tâm, xua tan bóng ma của sóng nhiệt vừa qua.
Khi mọi thứ đã hoàn toàn yên ổn, Lục Phàm gọi Cố Yên vào buồng lái để báo cáo tổng thể.
Cố Yên bước vào, cô thấy Lục Phàm đang ngồi thẳng tắp, gương mặt anh mệt mỏi nhưng vẫn lạnh lùng và nghiêm túc như không có chuyện gì xảy ra.
"Tình hình cabin đã được kiểm soát tuyệt đối, Cơ trưởng," Cố Yên báo cáo chính xác. "Hai chấn thương nhẹ ở cổ tay và đầu gối. Đã xử lý theo quy trình y tế. Mọi hành khách đều đã được trấn an và bắt đầu ăn uống bình thường."
Lục Phàm gật đầu nhẹ, anh không ngắt lời cô.
"Cô đã làm rất tốt việc quản lý khủng hoảng trong cabin," Lục Phàm nói, giọng anh trầm tĩnh và chân thành. "Cô đã cho thấy sự thông minh nhanh nhạy khi yêu cầu thông số thời gian chính xác. Việc cô biến một phút rưỡi thành mục tiêu sống còn đã giúp hành khách chịu đựng áp lực."
Đây là lời khen ngợi thứ hai và sâu sắc nhất mà Lục Phàm dành cho cô. Anh không khen cô vui vẻ, mà khen cô thông minh và linh hoạt trong việc áp dụng quy tắc tâm lý.
"Cảm ơn Cơ trưởng. Tôi chỉ làm những gì cần thiết để hỗ trợ sự quyết đoán khác biệt của anh," Cố Yên đáp. Cô muốn anh hiểu rằng sự sống sót này là nhờ công thức kết hợp của cả hai.
"Quyết định tăng tốc qua vùng sóng nhiệt là một sự mạo hiểm rất lớn," Lục Phàm nói, ánh mắt anh sâu lắng nhìn cô. "Nó không có trong sổ tay quy tắc phổ thông. Nó đến từ kinh nghiệm và sự tính toán lạnh lùng."
"Và đó là lý do tôi hoàn toàn tin tưởng anh," Cố Yên nói dứt khoát. "Anh luôn kiên định với quy tắc sống của mình, Cơ trưởng. Khi anh đưa ra quyết định ngược lại với sách vở, tôi biết đó là quy tắc an toàn duy nhất lúc đó."
Lục Phàm nhìn Cố Yên, ánh mắt nghiêm khắc của anh đã mềm đi rất nhiều. Anh đã quen với việc mọi người hoài nghi sự nghiêm khắc của anh, nhưng Cố Yên lại là người thấu hiểu và tin tưởng vào quy tắc cá nhân của anh ngay cả trong nguy hiểm.
"Tôi đã ghi nhận sự thông minh của cô. Và tôi sẽ bổ sung phương pháp trấn an của cô vào sổ tay huấn luyện mới," Lục Phàm nói, giọng anh trầm tĩnh như một lời hứa.
Cố Yên biết, sự nghiêm khắc của anh đã chính thức thừa nhận giá trị của sự linh hoạt và nhiệt huyết của cô. Vùng Sóng Nhiệt giữa họ không còn là xung đột mà là sự hòa quyện thông minh của hai thái cực.