Máy bay hạ cánh an toàn ở New York. Mọi thủ tục đều được tiến hành nhanh chóng và nghiêm túc dưới sự chỉ đạo của Lục Phàm. Mặc dù có sự cố, chuyến bay đã thành công tuyệt đối về mặt an toàn.
Thời tiết ở New York lúc này lại đang mưa to.
Lục Phàm, với vẻ mặt lạnh lùng và ngăn nắp thường lệ, đi cùng Cố Yên qua khu vực hải quan. Họ phải cùng nhau giải quyết một số vấn đề giấy tờ bổ sung liên quan đến sự cố sóng nhiệt.
Khi họ bước ra khỏi sân bay, cơn mưa càng lúc càng lớn. Lục Phàm trầm tĩnh mở chiếc vali ngăn nắp của mình và lấy ra một chiếc ô màu tối cẩn thận.
"Đi thôi, Cố Yên," Lục Phàm nói, giọng anh nhẹ nhàng nhưng không có cảm xúc.
Họ cùng đi chung dưới chiếc ô, một hình ảnh kỳ lạ giữa sự hỗn loạn của sân bay dưới cơn mưa. Lục Phàm cao lớn, anh giữ chiếc ô cẩn thận để mưa không chạm vào cô. Sự nghiêm khắc của anh luôn đi kèm với sự chu đáo im lặng.
"Anh luôn chuẩn bị mọi thứ hoàn hảo sao, Cơ trưởng?" Cố Yên hỏi, giọng cô hóm hỉnh.
"Tôi nghiên cứu dự báo thời tiết ở mọi điểm đến. Đó là quy tắc kiểm soát rủi ro," Lục Phàm đáp lạnh lùng, nhưng Cố Yên thấy sự quan tâm tinh tế ẩn sau quy tắc này.
Khi họ đến xe taxi, Lục Phàm chủ động mở cửa, sau đó anh dừng lại một chút, nhẹ nhàng phủi đi những giọt mưa còn vương trên vai áo cô. Hành động vô thức này nhẹ nhàng và ấm áp đến mức Cố Yên đứng hình một lúc.
"Anh đã ướt hết rồi, Cơ trưởng," Cố Yên nói, giọng cô dịu dàng hơn.
"Không sao," Lục Phàm đáp lạnh lùng. "Cô không thể bị cảm lạnh. Cô là tài sản quan trọng cho chuyến bay về."
Anh không nói quan trọng với anh, mà nói quan trọng với chuyến bay. Anh luôn khoa học hóa sự quan tâm của mình.
Trong xe taxi trên đường về khách sạn, không khí trở nên yên tĩnh và thoải mái một cách bất ngờ.
"Anh đã nghiêm khắc từ nhỏ sao, Lục Phàm?" Cố Yên hỏi, gọi tên anh một cách tự nhiên và thân mật hơn.
Lục Phàm nhắm mắt thư giãn một chút.
"Tôi phải nghiêm khắc để kiểm soát sự hỗn loạn của cuộc sống," Lục Phàm nói khẽ. "Tôi không thích sự bất ngờ. Tôi cần quy tắc để an toàn."
Cố Yên hiểu. Sự lạnh lùng của anh là vỏ bọc bảo vệ cho nỗi sợ mất kiểm soát.
"Vậy thì, anh cần tôi đấy," Cố Yên nói, giọng cô nhẹ nhàng và sắc sảo. "Tôi là sự bất ngờ vui vẻ và có kiểm soát duy nhất mà anh cần. Tôi sẽ dạy anh cách thả lỏng và vui vẻ mà không mất đi quy tắc."
Lục Phàm mở mắt, ánh mắt anh nghiêm khắc nhìn cô.
"Cô thách thức quy tắc của tôi sao, Cố Yên?"
"Không phải thách thức, Cơ trưởng," Cố Yên đáp, nụ cười sắc sảo của cô rạng rỡ hơn bao giờ hết. "Tôi đang tối ưu hóa hiệu suất cảm xúc của anh. Anh quá lạnh rồi. Anh cần một chút nhiệt độ từ vùng sóng nhiệt này."
Lục Phàm im lặng, nhưng Cố Yên cảm thấy sự nghiêm khắc của anh đã lung lay. Anh biết, cô không chỉ dũng cảm mà còn thông minh và kiên định trong việc định nghĩa lại quy tắc sống của anh. Cơn mưa New York đã trở thành chứng nhân cho sự chăm sóc lạnh lùng và lời hứa nhiệt huyết của hai con người đối lập này.