MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói BếpChương 1: THÀNH PHỐ

Khói Bếp

Chương 1: THÀNH PHỐ

873 từ · ~5 phút đọc

Bắc Kinh vào tháng Tư, những cơn gió mang theo bụi bặm và hơi lạnh còn sót lại của mùa đông thổi dọc qua các tòa nhà kính chọc trời. Kim đồng hồ trên tường văn phòng đã chỉ 11 giờ đêm.

Thẩm Nhất Minh thở hắt ra một hơi, đôi mắt mỏi mệt rời khỏi màn hình máy tính đầy những đường kẻ kỹ thuật của bản thiết kế tòa chung cư cao cấp. Anh xoa xoa sống mũi, cảm nhận một cơn đau đầu âm ỉ. Ở tuổi 32, Nhất Minh đã có vị trí mà nhiều người mơ ước: Trưởng phòng thiết kế tại một công ty kiến trúc hàng đầu. Nhưng cái giá phải trả là những bữa cơm hộp nguội ngắt, những đêm trắng thức cùng cà phê và một cơ thể bắt đầu rệu rã.

Anh tắt đèn, bước ra khỏi tòa nhà. Đường phố vẫn nhộn nhịp ánh đèn, nhưng anh thấy mình lạc lõng. Về đến căn hộ chung cư nhỏ mà anh và vợ đang trả góp, Nhất Minh thấy Tô Diệp đang cuộn tròn trên sofa, tivi vẫn mở một chương trình nấu ăn cũ, còn cô thì đã ngủ thiếp đi với tập hồ sơ marketing đặt trên ngực.

Nhìn gương mặt nhợt nhạt của vợ dưới ánh đèn ngủ, Nhất Minh thấy thắt lòng. Tô Diệp vốn là một cô gái rạng rỡ, thích trồng hoa và nấu nướng, nhưng áp lực doanh số ở công ty quảng cáo đã khiến cô gầy đi trông thấy.

Anh nhẹ nhàng bế cô vào phòng ngủ. Tô Diệp khẽ cựa mình, mở mắt nhìn anh, giọng khàn khàn: "Anh về rồi à? Em định nấu mì cho anh mà ngủ quên mất..." Nhất Minh hôn nhẹ lên trán vợ, thì thầm: "Tiểu Diệp, em có nhớ ngôi nhà cũ của ông nội ở Vân Nam không?"

Tô Diệp hơi ngẩn ra, đôi mắt mơ màng bỗng trở nên sáng hơn một chút: "Căn nhà có cây hồng cổ thụ và mảnh vườn nhìn ra suối sao? Nhớ chứ, sao anh lại hỏi vậy?"

"Chúng ta nghỉ việc đi." Nhất Minh nói, giọng anh kiên định một cách lạ lùng. "Chúng ta về quê, trồng rau, nuôi gà, sống một cuộc đời mà chúng ta thực sự thuộc về. Anh không muốn thấy em kiệt sức vì những báo cáo này nữa, và anh cũng muốn vẽ những thứ thực sự có linh hồn."

Tô Diệp im lặng hồi lâu. Ở cái thành phố này, việc từ bỏ một mức lương sáu con số để về quê làm nông nghe chẳng khác nào một sự điên rồ. Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy khẩn thiết của chồng, cô bỗng thấy một gánh nặng khổng lồ trên vai mình được trút bỏ. "Được. Chúng ta về quê."

Quyết định đó kéo theo một chuỗi những sự kiện xáo trộn. Cha mẹ đôi bên phản đối kịch liệt. Mẹ Thẩm Nhất Minh gọi điện khóc lóc: "Con học bao nhiêu năm, vất vả lắm mới trụ lại được Bắc Kinh, giờ lại về làm nông dân? Con muốn thiên hạ cười nhạo nhà mình sao?" Nhưng Nhất Minh chỉ nhẹ nhàng trả lời: "Mẹ, con muốn sống lâu hơn một chút để hiếu kính mẹ. Ở đây, con thấy mình đang chết dần."

Họ dành một tháng để bàn giao công việc, bán bớt những đồ đạc không cần thiết và trả lại căn hộ thuê. Khi chiếc xe tải nhỏ chở những thùng đồ cuối cùng lăn bánh rời khỏi đường vành đai 5, Tô Diệp nhìn qua cửa sổ, thấy những khối bê tông mờ dần, nhường chỗ cho những mảng xanh của cây cỏ.

Hành trình từ Bắc Kinh về làng Thanh Thủy, Vân Nam kéo dài hơn hai ngàn cây số. Càng đi về phía Nam, không khí càng trở nên ẩm ướt và thơm mùi nhựa cây. Khi chiếc xe rẽ vào con đường mòn nhỏ men theo sườn núi, một khung cảnh như tranh thủy mặc hiện ra.

Làng Thanh Thủy nằm lọt thỏm giữa những dãy núi nhấp nhô, những thửa ruộng bậc thang đang mùa đổ nước lấp lánh như những mảnh gương vỡ. Căn nhà cũ của ông nội nằm ở cuối làng, dựa lưng vào núi, phía trước là một khoảng sân rộng lát đá xanh đã mọc rêu.

Cánh cổng gỗ cũ kỹ kêu "két" một tiếng khi Nhất Minh đẩy vào. Bụi bặm và mạng nhện giăng đầy, cỏ dại mọc cao quá đầu gối. Tô Diệp đứng ở giữa sân, hít một hơi thật sâu không khí trong lành mang theo mùi hoa dại. Cô mỉm cười, đôi má lần đầu tiên sau nhiều năm có lại chút sắc hồng: "Nhất Minh, nhà của chúng ta đây rồi."

Đêm đầu tiên ở quê, không có tiếng còi xe, không có tiếng thang máy hoạt động. Chỉ có tiếng dế kêu rỉ rả và tiếng gió lùa qua khe cửa gỗ. Họ trải một tấm đệm đơn giản giữa gian phòng khách trống trơn, nằm bên nhau, nhìn qua cửa sổ thấy bầu trời đầy sao mà ở Bắc Kinh chưa bao giờ thấy rõ đến thế. Cuộc sống mới, thực sự bắt đầu từ đây.