MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủKhói BếpChương 2: BẮT TAY VÀO VIỆC

Khói Bếp

Chương 2: BẮT TAY VÀO VIỆC

743 từ · ~4 phút đọc

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Nhất Minh bị đánh thức bởi tiếng gà gáy từ nhà hàng xóm. Anh mở mắt, mất vài giây để nhớ ra mình không còn ở trong căn hộ chung cư 40 mét vuông nữa. Trần nhà gỗ đen bóng vì khói bếp của nhiều thập kỷ trước mang lại cảm giác vững chãi lạ thường.

Hai vợ chồng bắt đầu ngày làm việc đầu tiên bằng một cuộc "tổng tiến công" vệ sinh nhà cửa. Tô Diệp quấn khăn rằn trên đầu, cầm chổi tre bắt đầu quét mạng nhện. Nhất Minh thì xắn tay áo, kiểm tra lại hệ thống dẫn nước từ suối về và sửa lại những chỗ mái ngói bị dột.

"Trời ạ, Nhất Minh, anh xem này!" Tô Diệp reo lên từ phía sau nhà. Anh chạy lại, thấy vợ đang đứng trước một gốc cây khô khốc nhưng ở kẽ lá lại đâm ra những nụ hoa nhỏ xíu màu trắng. "Đó là cây trà hoa vàng mà ông nội quý nhất đấy. Cứ tưởng nó chết rồi, không ngờ vẫn còn sức sống như vậy."

Nhìn cây trà, Nhất Minh bỗng thấy mình cũng giống như nó. Chỉ cần một chút đất lành, một chút không khí tự do, những thứ tưởng chừng đã héo úa trong lòng anh cũng đang bắt đầu nảy mầm.

Nhưng thực tế nhanh chóng dội một gáo nước lạnh vào những tâm hồn mơ mộng. Việc dọn dẹp một căn nhà bỏ hoang năm năm không hề đơn giản. Bụi bặm khiến Tô Diệp hắt hơi liên tục, còn đôi tay vốn chỉ quen gõ bàn phím của Nhất Minh đã bắt đầu phồng rộp vì cầm cuốc dọn cỏ sân.

Đến giữa trưa, một người phụ nữ trung niên với nước da sạm nắng, dáng vẻ xởi lởi bước vào sân. Đó là thím Vương, hàng xóm sát vách. Bà xách theo một rổ trứng gà và một bó rau cải xanh mướt. "Nghe nói cháu nội ông Thẩm về ở hẳn à? Chà, hai đứa trẻ này nhìn trắng trẻo thế này, có chịu nổi khổ ở đây không?"

Tô Diệp nhanh nhảu đón lấy rổ trứng, cười nói: "Chúng cháu chào thím Vương. Chúng cháu muốn về đây tìm chút yên bình, có gì không biết mong thím chỉ bảo thêm ạ."

Thím Vương nhìn quanh cái sân còn ngổn ngang, tặc lưỡi: "Nhà cửa thế này thì bao giờ mới xong. Chiều nay thím bảo chú Vương sang giúp một tay sửa cái bếp. Bếp không đỏ lửa thì nhà không có hơi người, khó sống lắm."

Lòng tốt giản đơn của người dân quê khiến hai vợ chồng ấm lòng. Bữa trưa đầu tiên là mì sợi đơn giản nấu với rau cải thím Vương cho. Rau vừa hái từ vườn, ngọt lịm, trứng gà quê thơm phức, khác hẳn loại mua ở siêu thị thành phố. Tô Diệp ăn ngon lành, dù mồ hôi nhễ nhại vì cái nóng của trưa hè miền núi.

Buổi chiều, chú Vương sang thật. Chú là thợ mộc giỏi nhất vùng. Vừa nhìn thấy Nhất Minh đang loay hoay với cái cánh cửa bị xệ, chú cười khà khà: "Cháu làm thế là hỏng rồi. Gỗ này là gỗ lim già, phải dùng mộng chứ không đóng đinh bừa bãi được."

Nhất Minh chăm chú quan sát chú Vương làm việc. Anh nhận ra kiến trúc trên giấy vẽ khác xa với thực tế tay chân. Từng động tác của chú Vương đều dứt khoát, chính xác và đầy sự tôn trọng đối với chất liệu. Anh im lặng học tập, đôi bàn tay bắt đầu bám đầy mạt gỗ và bụi đất.

Đến khi mặt trời khuất sau rặng núi tím thẫm, ngôi nhà đã hòm hòm sạch sẽ. Cái bếp lò cũ đã được chú Vương sửa lại, khói bắt đầu bốc lên từ ống khói đá. Tô Diệp đứng trong bếp, nhìn làn khói trắng bay lên trời cao, lòng thầm nghĩ: Đây chính là "khói bếp" mà mình hằng mong ước. Không phải khói bụi xe cộ, mà là khói của sự sống, của gia đình.

Nhưng tối đó, khi nằm xuống, cả hai đều cảm thấy đau nhức khắp người. Đôi bàn tay Nhất Minh đỏ ửng, còn lưng Tô Diệp thì mỏi rã rời. Họ nhận ra, làm nông không chỉ có thơ và nhạc, mà còn có mồ hôi và những cơn đau cơ bắp thật sự.