Một tuần sau khi ổn định nhà cửa, Thẩm Nhất Minh và Tô Diệp bắt đầu đối mặt với thử thách lớn nhất: Canh tác. Mảnh vườn sau nhà rộng khoảng hai sào, trước đây ông nội dùng để trồng thuốc nam và rau màu, giờ chỉ còn là bãi cỏ dại cao lút đầu.
"Chúng ta sẽ trồng gì đây?" Tô Diệp cầm một xấp hạt giống vừa mua ở chợ huyện, hào hứng hỏi. Nhất Minh nhìn mảnh đất, trong đầu anh đang tự động phác thảo một bản đồ quy hoạch. "Chúng ta cần phân khu. Chỗ này nhiều nắng trồng cà chua và ớt, chỗ gần suối ẩm ướt thì trồng rau muống và rau cần. Còn phía bóng râm này, anh muốn thử trồng mấy loại rau thơm và ít dược liệu."
Họ bắt đầu công việc cuốc đất. Đây là cực hình thực sự. Đất ở vùng núi nhiều đá sỏi, mỗi nhát cuốc xuống lại chạm phải đá, rung lên bần bật khiến tay Nhất Minh tê dại. Tô Diệp thì chịu trách nhiệm nhặt cỏ và gom đá. Làm được nửa buổi, cả hai đều ngồi bệt xuống đất, thở hổn hển.
"Em không ngờ cuốc đất lại mệt thế này," Tô Diệp vừa quạt tay vừa nói. "Trên mạng người ta quay clip thấy nhẹ nhàng lắm mà." Nhất Minh cười khổ: "Họ cắt ghép hết rồi em ạ. Muốn có ăn thì phải đổ mồ hôi thực sự."
Đúng lúc đó, một nhóm trẻ con trong làng chạy qua, thấy hai "người thành phố" làm việc thì đứng lại nhìn tò mò. Một cậu bé đen nhẻm, tên là Tiểu Đậu, bỗng lên tiếng: "Chú ơi, chú cuốc thế này thì bao giờ mới xong? Chú phải dùng cái cuốc bản to kia kìa, và phải cuốc lúc đất còn hơi ẩm sau sương đêm ấy."
Nhất Minh nhìn cậu bé, rồi nhìn cái cuốc trong tay mình, bỗng thấy mình thật ngốc nghếch. Anh vẫy tay gọi Tiểu Đậu lại, hỏi han kinh nghiệm. Hóa ra, ngay cả một đứa trẻ ở quê cũng có những kiến thức về đất đai mà một kiến trúc sư như anh không hề hay biết.
Dưới sự chỉ dẫn của "thầy giáo nhỏ", Nhất Minh dần nắm được nhịp điệu. Cuốc đất không phải dùng sức cánh tay, mà phải dùng lực của cả cơ thể, thuận theo thế đất. Sau ba ngày vật lộn, mảnh vườn cũng thành hình. Những luống đất nâu sẫm, thẳng tắp hiện ra. Tô Diệp cẩn thận gieo từng hạt giống xuống, lấp đất nhẹ nhàng như đang chăm sóc báu vật.
"Nảy mầm nhé, các bạn nhỏ," cô thì thầm.
Trong thời gian chờ hạt giống nảy mầm, họ bắt đầu đi chợ phiên để mua thêm "thành viên gia đình". Chợ phiên vùng cao Vân Nam là một thế giới đầy màu sắc: Tiếng heo con kêu ụt ịt, tiếng gà vịt nhao nhác, mùi gia vị nồng nàn và những bộ váy áo sặc sỡ của các dân tộc thiểu số.
Họ mua mười con gà con lông vàng óng như những cục bông, hai chú vịt trắng và đặc biệt là một chú chó con lai giống bản địa rất lanh lợi. Tô Diệp đặt tên cho nó là "Đại Phúc", hy vọng nó sẽ mang lại may mắn cho ngôi nhà này.
Chiều về, sân nhà trở nên náo nhiệt hẳn lên. Tiếng gà con "chiếp chiếp", tiếng Đại Phúc chạy lăng xăng sủa những âm thanh non nớt. Nhất Minh đóng một cái chuồng gà đơn giản từ những thanh gỗ thừa, còn Tô Diệp thì băm rau chuối trộn cám cho chúng ăn.
Tối hôm đó, cơn mưa rào đầu mùa bỗng đổ xuống. Ngồi bên hiên nhà, nghe tiếng mưa gõ nhịp trên mái ngói và mùi đất bốc lên nồng nàn, Nhất Minh nắm lấy tay vợ. "Tiểu Diệp, em có hối hận không?" Tô Diệp tựa đầu vào vai anh, nhìn những hạt giống đang được tắm mát dưới màn mưa. "Không. Em thấy mình đang thực sự sống. Sáng nay lúc chạm tay vào đất, em cảm thấy tim mình đập rất bình yên."
Nhưng mưa càng lúc càng to, sấm chớp đùng đoàng. Nhất Minh bỗng bật dậy: "Chết rồi, mấy luống rau mới gieo!" Anh lao ra màn mưa, cố gắng lấy những tấm liếp tre che chắn cho những luống đất mỏng manh. Tô Diệp cũng không ngần ngại chạy theo. Cả hai người ướt sũng, bùn đất bám đầy quần áo, nhưng họ lại nhìn nhau cười vang giữa màn mưa.
Ở thành phố, mưa là kẹt xe, là bẩn thỉu, là muộn làm. Ở đây, mưa là sự sống, là thử thách đầu tiên mà họ cùng nhau vượt qua.