Trận mưa rào đêm trước để lại một bầu không khí trong vắt như pha lê, nhưng cũng để lại một bãi chiến trường cho đôi vợ chồng trẻ. Sáng sớm, khi sương mù còn bao phủ đỉnh núi phía xa, Thẩm Nhất Minh đã bật dậy khỏi giường, vội vàng đi ủng cao su ra vườn.
Cảnh tượng trước mắt khiến anh đứng sững lại. Những luống đất tơi xốp mà anh dày công vun xới giờ đây bị nước mưa xối xả làm sạt lở một góc. Những hạt giống Tô Diệp tỉ mỉ gieo xuống có chỗ bị trôi dạt ra tận rãnh nước, có chỗ bị bùn lầy vùi lấp quá sâu.
Tô Diệp bước ra sau, nhìn thấy cảnh tượng đó, đôi mắt cô đỏ hoe. "Nhất Minh... công sức của chúng ta... mất hết rồi sao?"
Nhất Minh vội ôm lấy vai vợ, dù trong lòng anh cũng đầy lo lắng nhưng giọng nói vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh: "Không sao, chỉ là một chút thiên tai nhỏ thôi. Đất vẫn còn đây, chúng ta vẫn còn hạt giống dự phòng. Anh sẽ đào rãnh thoát nước sâu hơn, lần sau mưa lớn sẽ không sao nữa."
Cả buổi sáng hôm đó, thay vì gieo trồng, họ phải làm công việc của những "kỹ sư thủy lợi" thực thụ. Nhất Minh dùng cuốc đào một hệ thống mương nhỏ bao quanh vườn rau. Đôi bàn tay vốn đã phồng rộp nay lại thêm những vết xước mới do chạm phải đá sắc. Tô Diệp không đứng nhìn, cô dùng những tấm ván gỗ cũ đóng thành những hàng rào thấp để chắn đất cho các luống rau cao.
Đến trưa, khi mặt trời lên cao, thím Vương lại ghé qua. Bà nhìn đống đất đá ngổn ngang rồi cười bảo: "Đấy, đất ở đây nó 'đanh' lắm, không chiều nó là nó dỗi ngay. Hai đứa đừng buồn, năm nào người làng này chẳng phải đánh vật với mưa đầu mùa. Qua được trận này là đất đủ ẩm, cây lớn nhanh như thổi cho mà xem."
Lời động viên của thím Vương như liều thuốc an thần. Thím còn chỉ cho Nhất Minh cách dùng rơm rạ phủ lên mặt luống sau khi gieo hạt để giữ đất không bị xối. Bài học về sự kiên nhẫn bắt đầu thấm dần vào tư duy của người kiến trúc sư vốn quen với những công trình sắt thép vững chãi.
Buổi chiều, khi đang hì hục dưới mương, Nhất Minh nghe tiếng chuông điện thoại. Là sếp cũ của anh ở Bắc Kinh gọi đến. "Nhất Minh, cậu nghỉ ngơi đủ chưa? Công ty đang có dự án khu nghỉ dưỡng lớn ở Hải Nam, hội đồng quản trị chỉ tin tưởng giao cho cậu. Quay lại đi, tôi tăng lương gấp rưỡi và cấp xe riêng cho cậu."
Nhất Minh nhìn xuống đôi tay lấm lem bùn đất, nhìn sang Tô Diệp đang lúi húi nhặt từng hạt giống bị trôi, rồi nhìn lên bầu trời xanh ngắt không một chút bụi bặm. Anh hít một hơi thật sâu, mùi hăng nồng của đất ẩm thật sự dễ chịu hơn mùi nước hoa xịt phòng trong văn phòng máy lạnh.
"Cảm ơn anh, nhưng tôi tìm thấy 'dự án' quan trọng nhất đời mình ở đây rồi. Tôi muốn xây dựng một mái ấm thực sự, không phải trên bản vẽ."
Cúp máy, anh thấy Tô Diệp đang nhìn mình mỉm cười. Cô đã nghe thấy tất cả. Sự lựa chọn này không chỉ là bỏ phố về quê, mà là chọn lại cách sống. Tối đó, họ cùng nhau ngồi bên bếp lửa, ăn món khoai lang nướng thơm lừng. Cảm giác mệt mỏi rã rời nhưng trái tim lại tràn đầy hy vọng. Những mầm xanh đầu tiên của cải thìa đã bắt đầu nhú lên, bé xíu như đầu tăm, nhưng mạnh mẽ lạ kỳ.