Nếu vườn rau là hy vọng, thì đàn gà mười con là niềm vui của Tô Diệp. Cô yêu những "cục bông vàng" ấy đến mức dành hàng giờ chỉ để ngồi xem chúng mổ cám. Cô đặt tên cho con gà to nhất là "Đại Ca", và con nhỏ nhất là "Út Cưng".
Thế nhưng, cuộc sống ở quê không phải lúc nào cũng êm đềm như một bộ phim tài liệu. Sang tuần thứ ba, Tô Diệp phát hiện ra Út Cưng không còn chạy lăng xăng nữa. Nó đứng ủ rũ trong góc chuồng, cánh xệ xuống và mắt nhắm nghiền.
"Nhất Minh ơi! Út Cưng bị sao thế này?" Tiếng gọi hớt hải của vợ làm Nhất Minh đang sửa hàng rào phải chạy biến vào.
Anh cầm con gà nhỏ lên, nó nhẹ hẫng và nóng hổi. Hai vợ chồng cuống cuồng tìm kiếm thông tin trên mạng, rồi pha nước muối, thử bón từng chút nước gừng cho nó nhưng tình hình không mấy khả quan. Đến sáng hôm sau, thêm hai con nữa có biểu hiện tương tự.
Tô Diệp lo lắng đến mức không ăn nổi cơm. Cô thấy tội lỗi vì nghĩ rằng mình không biết cách chăm sóc chúng. "Có phải tại em cho chúng ăn rau sống quá nhiều không? Hay là tại đêm qua gió lùa?"
Nhất Minh an ủi vợ rồi vội vàng chạy sang nhà chú Vương hỏi chuyện. Chú Vương sang xem, cầm con gà lên rồi tặc lưỡi: "Nó bị rù rồi. Gà con mới về chưa quen hơi đất, lại gặp mưa mấy hôm trước nên dễ bệnh. Cháu phải tách những con ốm ra ngay, nếu không là chết cả đàn đấy."
Chú Vương chỉ cho họ cách dùng lá thuốc nam trong rừng sắc lên cho gà uống và rắc vôi bột quanh chuồng để khử trùng. Suốt hai đêm liền, Nhất Minh và Tô Diệp thay phiên nhau thức để chăm sóc đàn gà. Tô Diệp dùng xi lanh nhỏ, kiên trì bơm từng giọt thuốc vào miệng những con gà đang thoi thóp.
Trong ánh đèn dầu lờ mờ, Nhất Minh nhìn vợ. Anh thấy một Tô Diệp rất khác: không còn là cô nhân viên marketing luôn lo sợ bị sếp khiển trách, mà là một người phụ nữ đầy lòng trắc ẩn và kiên cường. Cô không quản ngại mùi hôi của chuồng gà, không sợ bẩn, chỉ mong cứu sống được những sinh linh nhỏ bé.
Cuối cùng, điều kỳ diệu cũng đến. Út Cưng bắt đầu mở mắt và đòi ăn. Những con khác cũng dần tỉnh táo lại. Dù mất đi hai con, nhưng đối với họ, đây là một bài học đắt giá về sự sinh tồn.
"Nuôi một con vật cũng giống như nuôi một đứa trẻ vậy," Tô Diệp thở phào khi thấy đàn gà lại chạy nhảy quanh sân. "Phải có tình yêu, nhưng cũng phải có kiến thức."
Cuối tuần đó, để giải tỏa căng thẳng, Nhất Minh quyết định dẫn vợ lên rừng hái nấm theo lời chỉ dẫn của đám trẻ trong làng. Lần đầu tiên, họ được trải nghiệm cảm giác len lỏi dưới những tán lá cây cổ thụ, tìm kiếm những tai nấm hương rừng ẩn hiện sau lớp lá mục. Thiên nhiên Vân Nam hào phóng ban tặng cho họ một rổ nấm đầy ắp. Bữa tối hôm đó với món nấm xào tỏi và canh nấm thịt băm ngon đến mức họ cảm thấy mọi vất vả mấy ngày qua đều tan biến hết.